Xin em đừng khóc

Xin em đừng khóc

Xưa nay viết thơ tình không thi sĩ nào mà không bi lụy. Dù triết lý như Rabindranath Tagore hay dịu dàng, đắm say như A.Puskin thì đôi khi cũng có giây phút yếu lòng. Hàn mặc Tử quằn quại trong cơn điên loạn, Xuân Diệu ngất ngây trong vườn hoa tình ái, Nguyễn Bính trở về tiễn người sang ngang,… ai cũng đau khổ và cố tìm một lí do để vượt thoát ra khỏi mê cung tình sầu. Thế nhưng, lúc khởi đầu, cuộc tình nào cũng mộng mơ, người tình nào cũng tươi đẹp. Họ muốn hiến dâng tất cả cho cuộc tình chưa biết sẽ về đâu:

Tôi muốn làm hàng dương
Chắn ngang miền gió thổi
Tôi muốn làm sóng nổi
Hôn mãi bến bờ êm.

Tôi muốn làm bóng đêm
Gối đầu trên thảm cỏ
Tôi muốn làm lối nhỏ
Nâng bước chân em về.

Ngắn nhìn thôi chưa đủ, kề cận cũng chưa nguôi, họ muốn trở thành cái gì đó không thể tách rời, không thể lìa xa người tình dấu yêu dù chỉ là giây phút. Thế nên, chàng muốn biến thành hàng dương che lối gió. muốn là sóng nhỏ hôn lên bến bờ em, muốn làm bóng đêm dịu dàng ve vuốt, muốn làm lối nhỏ nâng gót chân thơm. Ôi, tình yêu là thế, mê mỵ cũng nhiều. Bỗng giật mình, thi sĩ mới biết mình mơ hão, thảng thốt muốn là cả biển rộng trời cao muôn đời muôn kiếp níu giữ em trong mình:

Cuộc đời lắm ước mơ
Tôi biết mình vông viễn
Ước gì tôi hóa biển
Em mãi con thuyền khơi
Mãi là ánh sao trời
Cho đời tôi soi bóng
Cho đêm về chầm chậm
Cho sóng thôi xa bờ
Cho tan những dại khờ
Ngày mà em chưa đến.

Từng cặp biểu tượng tương ứng, song trùng dìu dặt bên nhau. Là sông hay là biển, là trời hay lf sao, là đêm hay là cỏ đâu còn ý nghĩa. Điều chàng mong mỏi là làm tan những dại khờ của ngày em chưa đến để gắn kết trong sâu thẳm tình yêu, trong vô vàn kết nối, để thấu hiểu và thấu nhận vô biên. Rời ngỡ như chưa đủ thuyết phục, thi sĩ lại tiếp tục cầu xin:

Tôi xin làm ngọn nến
Đốt lên giữa đêm đông
Đốt lên giữa cõi lòng
Muôn đời và mãi mãi…

Ngọn nến linh thiêng cháy giữa cõi lòng là lời ước nguyện đá vàng trăm năm đấy. Ngọn nến tình yêu cháy lên giữa  đêm đông vũ trụ sưởi ấm con tim, là nguồn chở che vĩnh hằng đầy mạnh mẽ. Ngọn nến với ánh sáng dịu dàng mà rực rỡ, là sức mạnh để em tin tưởng đến muôn đời. Và càng tin tưởng điều đó, thi sĩ khẳng định cái nhân duyên trời định:

Nhân loại ơi có phải?
Trải qua bao thăng trầm
Đã xây những lâu đài
Cho tình yêu dừng chân.

Rồi đóng chốt nó lại bằng chân lí vững chắc:

Cả những gì tôi mong
Và những gì tôi nghĩ
Là những gì vốn dĩ
Đã là sự thật rồi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tình yêu ấy đã kết tụ tinh anh, đã hợp duyên trời đất, đã là sự thật phơi bày. Cần có một lời hẹn ước kim bôi đá vàng, nguyện thề nên duyên, rất vội vã chàng tìm kiếm điều minh chứng:

Tôi xin cả đất trời
Rót thơ ca chén ngọc
Rót chiều qua mái tóc
Và xin em đừng khóc
Ngay trong phút chia xa
Hay trong lúc đôi ta
Lần đầu tiên gặp mặt.

Dù đắm say, cuồng nhiệt đến táo bạo nhưng chàng trai không giấu nỗi chút ngập ngừng. Bất chợt, ta như nhận ra điều gì đó bất ổn ở những câu thơ sau đó:

Cách hoa trôi biển bắc
Hương lạc khoảng trời nam
Những gì đã xa lắc
Vẫn còn đây nồng nàn…

Thì ra, đó chỉ là một giấc mơ. Một giấc mộng vỡ đang được xâu kết lại. Một chuyến phiêu lưu về miền tâm tưởng để tận hưởng hạnh phúc còn lại trong không gian lạnh lùng. Người đã đi, người đã thật đi rồi. Chỉ còn đây kỉ niệm gợi nhớ bóng hình:

Đêm nay trăng và biển
Cuối chân trời hôn nhau
Sóng chìm giấc ngủ sâu
Bờ khuya êm lặng lẽ.

Thực tài tình, đọc bài thơ ta ngỡ như vừa đi qua một cuộc tình đắm say mà sao chóng quánh, vừa đớn đau, hụt hẫng, vừa hào hứng, tha thiết đến vô cùng. Những câu thơ cứ như niềm hân hoan bất tận, đưa người đọc vào chiếc vòng tình yêu, cứ thế lăn đều cho đến khi đổ vỡ. mà sự đỏ vỡ cũng thật nhẹ nhàng. Đang nồng nàn ôm ấp bỗng vụt biến đâu mất. Bất ngờ quá, bất ngờ đến ngỡ ngàng. Thi sĩ đã giấu nỗi đau thương ở đâu đó mà chính chàng cũng đã lãng quên. Để rồi, khép lại bài thơ là hình ảnh tròn đầy của tạo vật: biển, trời, sóng và bờ cuộn tròn trong giấc ngủ. Một kết thúc có sức mạnh nâng cánh tâm hồn ta, gây cho ta sự tha thứ, đồng cảm và thấu hiểu.

Tình yêu là sự dâng hiến. Xưa nay, sống chết vì yêu là lẽ thường tình. Cho đi để được nhận lại. Nhưng trong tình yêu đôi khi nó ngược lại: cho tình yêu nhận lấy khổ đau. Thế nhưng, nhân loại luôn ủng hộ điều đó bởi vì giữa tình yêu và thực tiễn luôn giữ vững một khoảng cách đáng sợ. Nếu vượt qua được muôn trùng cách trở, chiến thắng được hoàn cảnh ta sẽ có được tình yêu đích thực, đạt đến hạnh phúc bền chặt. Tuy nhiên, nói là thế thôi, không phải tình yêu nào cũng đạt đến cái đích cuối cùng. Có biết bao nhiêu cuộc tình đã bị dìm đắm trong nước mắt, trong máu và niềm uất hận thiên thu như: Romeo và Juliet, như cuộc tình lan và điệp, Lương Sơn Bá- Chúc Anh Đài. Họ đã đi vào bất tử, mãi mãi là chiếc gương phản chiếu về sắc đẹp vĩnh hằng của tình yêu là bởi dù có cách biệt trùng trùng họ sẵn sàng hi sinh tất cả để có thể trọn vẹn lời thề.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.