Viết bài văn tôi thấy mình đã khôn lớn

viet-bai-van-toi-thay-minh-da-khon-lon

Năm tháng cứ trôi qua, mỗi ngày tôi cứ suy nghĩ xem hôm nay mình đã thay đổi những gì. Mỗi tối, trước khi đi ngủ tôi nhìn vào trước gương xem ngoại hình, vóc dáng, cân nặng và suy nghĩ của mình. Cứ thế cho đến khi tôi lớn.

Quả đúng như vậy, trẻ em khi còn nhỏ luôn ao ước mình sẽ ngày càng lớn lên thật nhanh, chững chạc hơn. Lúc còn nhỏ, tôi luôn được cha mẹ bế trên tay, không lo sợ điều gì. Nhưng đến khi cha tôi mất thì mọi gánh nặng đều đè lên vai mẹ. Khi đó tôi muốn mình chóng lớn thật nhanh để phụ mẹ. Nhớ lúc tôi bị sốt, mẹ đã lo lắng và chăm sóc cho tôi từng chút một không nghĩ ngơi.

Nhưng bây giờ thì, mỗi khi bị bệnh thì phải tự chăm sóc cho mình. Năm tôi lớp một, khi mẹ đưa tôi vào lớp, trong lòng tôi cảm thấy khó chịu, bồi hồi và lộ sợ. Lúc đó, tôi thấy mọi thứ dường như rất mới đối với tôi. Chỉ vài ngày sau thì tôi đã làm quen với các bạn xung quanh mình. Bây giờ nghĩ lại thì tôi cảm thấy tôi lúc đó ngây thơ, trẻ con như thế nào. Không chỉ ngoại hình, mà tính nết cũng thay đổi. Trong lời nói và thái độ tôi cũng thay đổi rất nhiều.

Điều đặc biệt hơn là khi thấy cô giảng bài thì tôi chăm chú lắng nghe và tiếp thu rất nhanh. Còn ngày trước, mỗi lần thấy cô giảng bài thì tôi lại nói chuyện, nên thường bị chép phạt. Nghĩ đến những kí ức xa xưa ,sao mà tôi thấy mình trẻ con như vậy, lại còn ngốc nghếch không tả nổi. Khi tôi so sánh giữa tôi với ngày trước và tôi với bây giờ thì cảm thấy mình thật sự lớn khôn rất nhiều.

Qua những kỉ niệm ấy, tôi thấy mình vụng về, hậu đậu và không tập trung vào việc học. Tuy nhiên bây giờ, tôi thấy mình không chỉ lớn về vóc dáng mà còn lớn về suy nghĩ. Vì vậy tôi phải cố gắng học tập để phụ giúp mẹ sau này.

https://duongleteach.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.