Miêu tả ruộng bậc thang Tây Bắc

mieu-ta-quang-canh-ruong-bac-thang

Quancảnh ruộng bậc thang Tây Bắc trong buổi chiều tà

  • Mở bài:

Tôi đến với núi rừng Tây Bắc trong một buổi chiều nắng xế. Đứng trên đỉnh đồi cao, phóng tầm mắt ra xa xa, những ruộng bậc thang trải dài đẹp tựa như một bức tranh lụa thêu. Quang cảnh Tây Bắc buổi chiều tàn chẳng khác gì chốn bồng lai tiên cảnh nơi trần gian. Càng nhìn ngắm càng thêm yêu mến. (Miêu tả ruộng bậc thang Tây Bắc)

  • Thân bài:      

Không một cánh đồng, không một thử ruông nào có vẻ đẹp như ruộng bậc thang Tây Bắc khi buổi chiều nắng xuống. Nếu đứng nhìn từ xa, trên một đỉnh cao như nơi tôi đang đứng thì ruộng bậc thang Tây Bắc lung linh kì diệu như một bức tranh tuyệt cảnh nào đó mà ta hay tưởng tượng hoăc trông thấy. Đến với Tây Bắc, du khách nào cũng muốn một lần được chiêm ngưỡng cảnh sắc tuyệt diệu ấy.

Chính vì thế, mỗi khi nghĩ về Tây Bắc người ta thường nghĩ đến những ruộng bậc thang trùng trùng bất tận màu xanh lá non hoặc màu vàng tơ óng ánh chứ không phải là những dãy núi cao trơ trọi đá hay khe núi sâu thăm thẳm hoặc  những vực đá chênh vênh đầy hiểm nguy.

Thật kì diệu thay! Có ai lại nghĩ ruộng lúa nước lại ở trên núi cao bao giờ? Thế mà người dân Tây Bắc đã làm nên điều kì diệu ấy. Có lẽ thuở ban đầu, người ta san những mảnh đất nhỏ trên núi cao để trồng cây hoa màu. Nhưng sau thấy đất giữ nước tốt nên mới mang cây lúa lên trồng chăng?

Không như ở đồng bằng, mặt đất vốn đã phẳng, việc đấp bờ ngăn giữ nước rất dễ dàng. Ở miền tây sơn cước, để có được một mảnh ruộng nhỏ, người ta phải tốn rất nhiều công sức đào đất, san bậc, đắp bờ…Cứ thế, cứ thế, những ô ruộng hình vòng cung ôm dáng núi hình thành từ trên đỉnh đồi xuống đến chân đồi. Càng xuống thấp, thang ruộng càng rộng ra. Bờ ruộng lượn theo dáng núi tạo thành những đường cong đồng tâm như một chiếc mâm xôi khổng lồ trông thật đẹp mắt.

Buổi chiều Tây bắc sương giăng mơ màng. Nhìn về hướng thung lũng, những ngọn đồi lúa xanh ngút ngàn trong buổi chiều bảng lãng khiến ta không khỏi bồi hồi. Lúa đương thì con gái xanh mơn mởn. Sau trận mưa đêm qua, lá rờn xanh thắm biếc. Thỉnh thoảng, con gió nhẹ lướt qua ngọn đồi, tạo nên gợn sóng lúa chạy dài đến thung lũng xa. 

Phía xa là khu rừng xanh rậm lá. Những cây chò vươn cao mình như bức bình phong chắn gió che chở cho đồi lúa. Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng trải một màu vàng mơ khắp thung lũng. Những tia nắng chiếu xuyên qua lùm cây. Ánh sáng lung linh trong tàn lá nhấp nháy như chiếc đèn màu treo giữa nền trời. Những giọt mưa còn đọng trên lá non lấp lóa ánh trời.

Tôi đứng nhìn say mê cảnh vật không muốn rời chân dù hoàng hôn đang dần xuống. Ánh sáng lùi dần nhường chỗ cho làn sương mờ đang tràn xuống từ đỉnh núi xa. Chiều Tây Bắc sương mềm mại như nhung. Trên lưng chừng núi, một khóm sương trắng bồng bềnh trôi về phía xa. Một đàn cò trắng lượn vòng rồi đáp nhẹ xuống mương nước. Chúng đứng lặng im, trầm tư như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Trong lùm cây ở mé bìa rừng ríu rít tiếng chim kêu. Tôi nhận ra giọng hót của chú chào mào, có cả giọng gắt gỏng của cô sáo nâu và giọng leo lẻo của anh chèo bẻo nữa. Tiếng kêu rộn ràng, inh ỏi, náo động cả rừng chiều.

Thỉnh thoảng, có một con bay vút lên trời kêu chí chóe, rồi lẩn mất trong tán lá rừng thâm u. Bản đồng ca buổi chiều đôi khi im bặt rồi bất ngờ vang vang trở lại. Có lẽ, chúng đang kể cho nhau nghe những câu chuyện hay của khắp các phương trời sau một ngày kiếm ăn vất vả. Đây cũng là dịp để chúng chơi đùa, trêu ghẹo thỏa thuơ trước khi vũ trụ chìm vào bống tối. Một con cu gáy “cúc cu” cất tiếng gọi bạn trên cành cây mằng lăng đơn độc bên dòng suối.

Lúc chiều về, chúng muốn đi từng đôi. Phía cuối làng, từng đàn trâu trở về trong tiếng sáo véo von của mấy đứa trẻ. Một chú bé mặc chiếc áo thổ cẩm, ngồi vắt vẻo trên lưng con trâu trắng lững thững đi đầu. Tiếng sáo trong trẻo, lanh lãnh réo rắt gọi đàn về. 

Kết thúc một ngày, bóng tối bao trùm lên cảnh vật. Tôi vẫn còn kịp nhìn thấy những hàng cây cắt hình trên nền trời đen thẫm mịt mù.

  • Kết bài:      

Nhìn về phía bản làng, bếp nhà rông đã rực sáng, khói chiều cuộn tròn trên mái tranh. Nhìn từ xa chỉ còn thấy những đóm lửa lập lòe. Tôi vội vã trở về để kịp ăn bữa tối và dự lễ hội nhảy sập mà trưởng bản đã ưu ái dành tặng cho đoàn du khách chúng tôi trong đêm nay.

theo htps://duongleteach.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.