Tưởng tượng là người lính chiến đấu kể lại câu chuyện trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

tuong-tuong-la-nguoi-linh-chien-dau-ke-lai-cau-chuyen-trong-bai-tho-dong-chi-cua-chinh-huu

Bài làm 2:

Hòa bình đất nước được lặp lại, tôi là người may mắn trong số những người lính được trở về quê hương, sau những ngày kháng chiến chống Pháp gian lao, đứng giữa sự sống và cái chết.Câu thơ của Tố Hữu đã phần nào ghi lại được thời kì lịch sử hào hùng của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Mỗi khi đọc lên mọi cảm xúc cứ dậy lại trong lòng khiến tôi bồi hồi khôn xiết. Phải chăng tình đồng chí đồng đội keo sơn gắn bó là một trong những nguyên nhân góp vào chiến thắng tự hào dân tộc ?

Những người lính  thời đó đa số xuất thân nghèo khó , phải xa quê đi kháng chiến chống bọn ngoại xâm. Tôi vốn sinh ra trong một gia đình làm nông nghèo khổ ở làng quê hẻo lánh . Đến nay tôi vẫn nghĩ nếu thời đấy mà tôi không đi lính thì chắc cả đời này tôi cũng chỉ cày cuốc “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời ” để kiếm miếng cơm manh áo. Nhưng cuộc sống của tôi thấy đổi từ khi  tiếng súng đạn, bom rơi của giặc bủa vây lấy làng chúng tôi. Từ đấy tôi đã quyết không thể để bọn Pháp “đè đầu cưỡi cổ” nhân dân ta , quyết đấu tranh sống chết với giặc. Tôi tình nguyện nhập ngũ đi lính , rời xa nơi  ” chôn nhau cắt rốn ” của tôi và  bỏ lại cùng với bao lý tưởng xa vời khác . Trên đường đi ra chiến trận , tôi gặp vô số người thanh niên với vẻ mặt quyết tâm đấu tranh vì nước nhà và từ đấy tình đồng chí giữa chúng tôi cũng bắt đầu.

Có lẽ vì chung hoàn cảnh , nỗi nhớ quê nhà cùng sự yêu nước , quyết tâm thà chết nhưng không để giặc cướp nước mà chúng tôi dễ xích lại gần nhau chăng?Chính sự đồng cảm giai cấp khiến con người trở lên gần gũi dễ cảm thông chia sẻ. Anh ấy là  trụ cột chính của gia đình nhưng do việc đi lính nên đành nhờ vả làng xóm phụ giúp trông coi gia đình. Từ nỗi nhớ nhà tha thiết, lòng yêu nước khôn xiết mà chúng tôi chẳng hẹn quen nhau. Và rồi dần dần tình đồng cảm trở thành tình anh em ruột thịt, tình đồng chí .

Không chỉ vậy chúng tôi còn chung lí tưởng nhiệm vụ rời bỏ tay cày tay quốc. Chúng tôi cầm súng bảo vệ chính quyền non trẻ, nền độc lập tự do vừa mới giành được. Hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của bác Hồ kính yêu chúng tôi từ mọi phương trời xa lạ tập hợp trong hàng ngũ quân đội cách mạng…. Tôi và anh có biết bao kỉ niệm sâu sắc, biết bao tình cảm chân thật như anh em, tri kỉ.

Cuộc sống khi ấy vô cùng khắc nghiệt , thiếu thốn thì những người lính chúng tôi càng khổ cực hơn ! Vì lẽ đó đã tạo nên những đêm rét chung chăn vun đắp tình cảm chúng tôi hơn , tôi với anh có đôi lần tâm sự như tri kỉ .Cái chăn đắp lại tâm sự mở ra thế là thành tri kỉ hiểu bạn hơn hiểu chỉnh mình tất cả gọi nhau là đồng chí, hai tiếng giản dị mà thiêng liêng biết mấy. Nó khẳng định chúng tôi cùng chung đoàn thể tổ chức, lí tưởng nhiệm vụ có sự bình đẳng gắn bó thân thiết có lẽ cách gọi ấy là kết tinh cao độ bậc nhất của mọi tình cảm từ tình giai cấp , tình bằng hữu và cao hơn hết là tình người.

Là đồng chí của nhau, chúng tôi chia sẻ những tâm tư, nỗi niềm nhớ quê hương xuất thân từ giai cấp nông dân, với chúng tôi ruộng nương, gian nhà là những thứ quí giá nhất, giếng nước gốc đa là những gì thân quen nhất vậy mà chúng tôi đều bỏ lại. Tất cả ra đi vì nghĩa lớn. Anh bạn tôi tâm sự: Căn nhà không trống tuếch trồng toàng giờ đây lại thiếu vắng trụ cột gia đình nên càng trống vắng hơn giờ hết. Nhưng anh vẫn dứt khoát ra đi. Còn nước là còn nhà tất cả đều có chung suy nghĩ như vậy chẳng phải là thái độ vô tình bởi nếu vô tình chúng tôi chẳng nhận được nỗi nhớ của quê hương: Mẹ già, vợ trẻ, con thơ

Là đồng chí của nhau chúng tôi còn chia sẻ những khó khăn thiếu thốn về quân trang quân phục động viên nhau vượt qua bệnh tật đó là những cơn sốt rét rừng tàn phá sức khỏe ghê ghớm lại thiếu thốn thuốc men. Tôi thì áo rách vai, anh thì quần có vài mảnh vá. Tôi thì chân không giày, anh thì đầu không mũ, giữa những cái lạnh của núi rừng Việt Bắc thế mà tất cả vẫn sáng lên nụ cười lạc quan sưởi ấm cả không gian giá buốt.

Đặc biệt hơn nữa, là đồng chí của nhau chúng tôi còn chia sẻ tình cảm bền chặt, chân thành nhất thông qua cái nắm tay thay cho mọi lời nói không ồn ào nhưng cái nắm tay chất chứa bao điều muốn nói: Nắm tay để truyền cho nhau hơi ấm. Sưởi ấm đôi bàn chân buốt giá, cao hơn là truyền cho nhau nghị lực để vượt qua mọi khó khăn hiểm nguy. Và đó còn là lời chào lời hứa hẹn lập công trước lúc vào trận đánh chúng tôi thấu hiểu chẳng cần nói thành lời. Ôi tình cảm keo sơn ấy khiến tôi xúc động mãi.

Nhưng có lẽ kỉ niệm về những đêm sát cánh trong chiến hào phục kích chờ giặc tới in đậm khó phai trong tâm trí tôi nhất. Thời tiết khắc nghiệt vô cùng sương muối giá rét đầu ngón chân ngón tay giá buốt như có kim châm. Thế mà tôi và đồng đội vẫn cầm chắc tay súng chủ động chờ giặc tới, cái tư thế vành đồng vách sắt đã làm mờ đi mọi khó khăn ác liệt. Đêm ấy là một đêm có trăng. Trăng lơ lửng ở trên cao cứ xuống thấp dần thấp dần có lúc tưởng như treo đầu mũi súng.

Chúng tôi chiến đấu để bảo vệ vầng trăng hòa bình trả lại sự bình yên cho dân tộc đất nước. Bên cạnh đồng đội của mình chúng tôi còn một người bạn nữa chính là vầng trăng. Trăng soi rọi bước đường hành quân trăng bầu bạn chia sẻ ngọt bùi. Trước giờ nổ súng vẫn thanh thản nhìn vầng trăng, tôi thấy mình và đồng đội có tinh thần thép cao đẹp biết bao! Súng và trăng là gần và xa là chất chiến đấu và trữ tình, chiến sĩ và thi sĩ, chất thép chất thơ, chiến tranh và hòa bình, cứng rắn và dịu hiền bổ sung cho nhau khẳng định mục đích cuộc chiến đấu.

Cuộc chiến đã lùi xa hòa bình đã trở lại nhưng cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đã ghi một mốc son trong lịch sử vàng dân tộc. Mong rằng thế hệ trẻ hiện nay biết kế thừa truyền thống cha ông, học tập tốt xây dựng đất nước hùng cường dũng mạnh cảnh giác trước mọi âm mưu xâm lấn bờ cõi của kẻ thù .

Bài làm 2:

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng  đối với chúng tôi, những người đi lính thời kháng chiến chống Pháp thì không thể nào quên được những ngày gian khổ đó. Điều sáng ngời vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi đó là tình đồng chí keo sơn, gắn bó với nhau để vượt qua muôn vàn trắc trở. Đó là điều tôi tự hào, ngưỡng mộ nhất trong suốt cuộc kháng chiến đó, một niềm sức mạnh, vinh dự của tôi.

Tôi vốn xuất thân là một anh nông dân nghèo ở làng quê  “đất cày lên sỏi đá” , cả đời tôi tưởng chừng chỉ cày cuốc, làm ruộng vất vả để kiếm được miếng cơm. Thế nhưng sự bình yên vốn có của một làng quê bị xé tan bởi tiếng súng đạn, tiếng bom rơi của giặc Tây. Bọn giặc Pháp xâm lược, giày xéo lên quê hương, đồng bào, Tổ quốc tôi, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ mà tự nguyện đi lính, tham gia kháng chiến cứu nước. Lúc đó tôi đã :” đáp lời sông núi”, đặt nợ nước trên tình nhà, trên mọi nẻo đường tôi đã gặp mọi người trên đường ra trận. Và tình đồng chí của tôi  cũng bắt đầu từ đây.

Lúc mới bắt đầu nhập ngũ ở chiến khu, tôi đã gặp một đồng chí cùng chung với tôi  chí hướng, lý tưởng “Chiến đấu bảo vệ quê hương”. Khi đó tôi đã có ấn tượng mạnh mẽ với anh ấy, và chúng tôi bắt đầu tình bạn, tình đồng đội lúc ấy. Càng tìm hiểu sâu hơn, tôi càng có sự đồng cảm sâu sắc với anh ấy hơn. Bởi anh ấy cũng là người nông dân khoác áo lính như tôi. Làng tôi thì ” đất cày lên sỏi đá” còn quê hương  anh thì ” đất mặn đồng chua”, cùng khổ sở, nghèo nàn như nhau và cùng chung chí hướng như nhau làm tôi càng quý mến anh ấy hơn. Anh ấy cũng là một lao động chính trong nhà như tôi.

Đùng một cái chiến tranh nổ ra phải ra trận, việc đồng áng nặng nhọc phải nhờ cậy người bạn thân còn lại ở nhà, gian nhà trống không, mặc kệ gió lung lay. Từ tình yêu nước đó, sự đồng điệu đó mà chúng tôi chẳng hẹn quen nhau, để rồi từ nền tảng đó phát triển thành tình đồng chí thương yêu nhau như ruột thịt, như tri kỉ.

Chúng tôi đã kề vai sát cánh trong những ngày hiểm nguy, gian khổ. Tôi và anh đã từng chứng kiến những đồng chí không may đi rừng đạp phải con hổ mang mà suýt chút nữa phải bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc, có những người ăn nhầm phải quả độc, bị thú dữ săn đuổi mà phải hi sinh. Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh của sốt rét rừng. Cái sốt rét rừng ghê gớm ấy đã lấy đi bao sinh mạng của đồng đội tôi, may thay anh với tôi còn sống sót. Khi anh sốt, anh run người cầm cập, vừng trán ướt đẫm mồ hôi, tôi đã phải đắp khăn ướt lau trán, lau người cho anh. Còn khi tôi rét, anh đã lấy tất cả chăn trong đội để giúp tôi ấm lại. Làm sao tôi có thể quên được những ngày cơ cực đó! Áo rách, quần có mảnh vá, chân không giày nhưng vẫn nở nụ cười lạc quan, yêu đời. Chúng tôi vẫn vững lòng tin về một ngày chiến thắng huy hoàng, rực rỡ.

Cứ mỗi đêm trực, nơi rừng hoang sương muối, chúng tôi vẫn kề sát bên nhau, chắc tay súng chờ giặc tới. Dựa vào lưng nhau, quan sát cánh rừng đêm hoang vu, tôi chếch mũi súng lên trời quan sát. Chao ôi! Ánh trăng soi vằng vặc! Ánh trăng núi rừng Việc Bắc mới sáng rõ, hiền dịu làm sao! Ánh trăng như được treo nơi đầu súng. Mũi súng hướng đến đâu, trăng theo đến đó. Thật là một cảnh tượng đẹp đến kì lạ, tuyệt đẹp như bài thơ trữ tình. Chúng tôi đã siết chặt tay nhau trước giờ lâm trận như lời thề, sự quyết tâm đi cùng nhau suốt cuộc viễn chinh này. Nhất định đem thắng lợi ,độc lập, tự do về cho Tổ quốc. “Đầu súng trăng treo “.

Người đồng chí, tri kỉ của tôi ơi! Phải chăng chúng ta đã cùng nhau viết lên những bài ca chiến thắng tuyệt đẹp cho Tổ quốc, cho thế hệ sau tự hào về một Việt Nam anh dũng, kiên cường. Chúng ta dù đã rời xa nhau nhưng vẫn mong rằng có ngày “chẳng hẹn mà quen nhau ” một lần nữa. Tình đồng chí đẹp đẽ, thiêng liêng và trong sáng của chúng ta thật đáng để làm gương cho thế hệ trẻ phải không bạn!

Bình luận