Tưởng tượng là một người hàng xóm kể lại tấn bi kịch cuộc đời của nhân vật Vũ Nương

Cùng làng với tôi có một chàng trai tên Trương Sinh. Chàng này gia đình hào phú, cha mẹ khá giả, bản thân chàng cũng thuộc dạng công tử. Chàng đem lòng yêu thương Vũ Nương vì dung hạnh tốt đẹp của nàng và muốn cưới về làm vợ. Nhưng Trương Sinh là người thất học, ít hiểu biết, sống chủ yếu dựa vào cha mẹ. Đến việc cưới vợ, chàng cũng không thể rước nàng về bằng sức của mình mà phải mở miệng xin mẹ trăm lạng vàng. Và cũng chính vốn hiểu biết kém người này đã dẫn Trương Sinh đến những suy nghĩ nông cạn, luôn hoài nghi và đề phòng đối với Vũ Nương.

Vũ Nương là người phụ nữ thùy mị , nết na , công dung ngôn hạnh. Thật đáng tiếc cho nàng vì cưới nhầm người chồng đa nghi , đối với vợ thì lại phòng ngừa hết sức. Nàng vẫn giữ đúng khuôn phép , nhiệm vụ của mình làm một người vợ hầu chồng , thương con. Chàng Trương tuy nhà hào phú , gia môn nhưng lại thất học và có nhiều thói xấu khi cưới Vũ nương về. Tôi nghĩ rằng Vũ nương đã làm tốt vai trò là người vợ , người con dâu hiền thảo của mình. Hết lòng yêu thương , cam tâm và nhẫn nhịn khi về nhà chồng. Mặc dù có người chồng đa nghi , vũ phu nhưng nàng vẫn một lòng chung thủy. Cuộc sống của Vũ nương và Trương Sinh nhìn bề ngoài thì thấy hạnh phúc , sum vầy. Nhưng thực sự bên trong đầy tính đa nghi và ghen tuông mù quán.

Từ 1 cuộc sống ấm êm hạng phúc bên gia đình, bên mẹ, bên vợ của mình, Trương Sinh đã phải thực hiện nghĩa vụ của một người dân đó là đi lính vì đang có chiến tranh. Trương Sinh là 1 người không có chí hướng , anh ta không có những khác vọng lớn lao, không thể hiện được phẩm chất của 1 đấng nam nhi đích thực. Trương Sinh còn trẻ và là con nhà giàu có nhưng lại không chịu lo học hành mà phải đi lính bỏ vợ và mẹ già ở nhà 1 mình.

Chồng đi lính, Vũ Nương đã phải tự tay chăm sóc mẹ chồng mình khi bà già yếu, nhớ con. Nàng cũng đã sinh ra được một người con trai để nối dõi tông đường. Khi mẹ mất, chính Vũ Nương đã làm ma chay tế lễ hết sức chu đáo. Nàng cũng đã có công nuôi dưỡng, dạy dỗ đứa con của Trương Sinh.

Sau 1 năm từ cuộc chia ly, giặc đầu hàng, việc quân kết thúc,chàng trở về bên vợ con.Về đến nhà, biết tin mẹ đã mất chàng, u sầu bês con trai đi về phía mộ mẹ.Khi tới đồng,bé Đản òa khóc, chàng liền xưng là cha và bảo đứa bé nín khóc.Đản thấy lạ nên đã kể về người cha luôn xuất hiện vào ban đêm,mẹ đứng thì cũng đứng mẹ ngồi cũng ngồi.Trương Sinh nghe thế,chưa rõ sự tình liền sinh nghi và nỗi buồn đã chuyển thành sự giận dữ,ghen tuông.Về nhà,chàng la mắng, đánh đập Vũ Nương khiến nàng đầy oan ức và tủi nhục chạy đến bến song Hoàng Giang.

Vũ Nương quá đau khổ và oan ức, lại không thể giải oan nên đã gieo minh xuống sông Hoàng Giang tự vẫn nhưng nàng lại được Linh Phi cứu. Ở đây, tôi đã gặp nàng, nhờ tôi chuyển lời đến Trương Sinh. Sau khi biết đã hiểu lầm nàng, chàng lập đàn giải oan trên sông Hoàng Giang. Lúc đó, Vũ Nương đã hiện về, nàng không trách chồng nhưng không thể quay lại cuộc sống trước đây. Nàng từ biệt  Trương Sinh rồi biến mất.

Bình luận