Tóm tắt nội dung đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió (Xec-van-tec)

tom-tat-noi-dung-doan-trich-danh-nhau-voi-coi-xay-gio-0.jpg

Tóm tắt chương truyện Đánh nhau với cối xay gió

Đôn Ki-hô-tê lại dấn thân vào chinh chiến. Thầy cưỡi ngựa đi trước, trò cưỡi lừa theo sau. Chợt nhìn thấy ba bốn chiếc cối xay gió giữa đồng, Đôn Ki-hô-tê cho đó là lũ khổng lồ hung tợn, phải xông ra kết liễu đời chúng. Lão nghĩ nhất định sẽ giàu to sau khi đánh thắng và thu chiến lợi phẩm. Mặc cho giám mã Xan-chô-Pan- xa hết lời can ngăn, Đôn Ki-hô-tê vẫn hăng máu húc con chiến mã Rô-xi-nan-tê xông lên. Vừa lúc ấy, gió thổi mỗi lúc một mạnh. Lão hiệp sĩ vừa thét lớn, vừa xông vào bắt bọn khổng lồ đền tội! Lão lấy hết sức phóng ngọn giáo cắm phập vào cánh tay cối gió. Gió  nổi lên dữ dội, cánh quạt quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành, cả người lẫn ngựa ngã chổng kềnh ra đất. Giám mã thúc lừa tới cứu thì thấy chủ đã nằm không cựa quậy sau cái ngã như trời giáng. Sau khi hồi tỉnh, Đôn ki-hô-tê cho rằng pháp su Phơ-re-xtôn đã đánh cắp thư phòng và sách vở của mình, nay lại tước mất phần vinh quang chiến thắng.

Xan-chô vực Đôn Ki-hô-tê ngồi lên ngựa, hai người lại tiếp tục tiến lên. Tuy buồn phiền về chuyện ngọn giáo bị gãy nhưng Đôn Ki-hô-tê vẫn cảm khái nhắc lại chuyện hiệp sĩ Va-gax lúc chiến đấu khi gãy gươm đã nhổ cây sồi làm vũ khí, giết được bao quân giặc Mô-rô trở thành “Hiệp sĩ diệt địch” lừng danh. Đôn Ki-hô-tê cho phép cứ việc rên la khi bị thương cho tới nay chưa thấy sách kiếm hiệp nào ngăn cấm cả!

Đến bữa ăn, thầy bảo chưa muốn ăn, còn giám mã ngồi trên mình lừa ăn một cách khoái trá, tu rượu ngon lành. Xan-chô Pan-xa cảm thấy cái nghề đi tìm kiếm chuyện phiêu lưu tuy có nguy hiểm song không đốn nỗi vất vả!

Đêm đó, hai thầy trò ngủ dưới gốc cây, Đôn Ki-hô-tê bẻ một cành khô lắp vào cán gãy làm thành một ngon giáo. Suốt đêm thao thức chỉ nhớ tới tình nương Đuyn-xi-nê-a. Xan-chô Pan-xa thì ngủ một giấc đến sáng, vừa mở mắt đã tu rượu. Gã chỉ lo bầu rượu đã vơi khó tìm được nơi mua rượu. Còn lão hiệp sĩ không ăn sáng, vì theo lão nói, chỉ cần nghĩ đến người yêu cũng đủ no rồi.

Ý nghĩa và giá trị tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê

Tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê gồm có 2 phần: Phần I gồm 52 chương, xuất bản 1605; phần II gồm 74 chương, ra đời năm 1615.

Phần I:

Ki-ha-đa là một quý tộc nghèo, gần 50 tuổi, gầy gò, cao lênh khênh. Bởi say mê các truyện hiệp sĩ phiêu lưu mà đầu óc lão trở nên mụ mẫm, chứa đầy hoang tưởng. Lão muốn trở thành hiệp sĩ giang hồ khắp 4 phương trời, diệt trừ lũ khổng lồ yêu quái, thiết lập lại trật tự và công lí. Lão cũng hi vọng trong hành trình của mình sẽ đạt được danh vọng, quyền lực và sự giàu có tốt đỉnh.

Thực hiện giấc mông, lão tìm sắm binh khí, giáp trụ đã han gĩ của tổ tiên, đem sửa chừa, đánh bóng lại để tự vũ trang cho mình. Con ngựa gầy còm được lão phong cho một cái tên rất oai: chiến mã Rô-xi-nan-tê. Còn lão mang một cái tên rất oách: Nhà hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Man-tra.

Một hiệp sĩ cứu nguy phò đời phải đúng “mốt” nghĩa là phải có một người tình xinh đẹp. Lão nhớ đến một phụ nữ mà lão thầm yêu thời trai trẻ, lão liền ban cho mụ nhà quê này cái tên nghe rất dài: Công nương Đuyn-xi-nê-a duy Tô-bô-xô. Lão tổ chức lễ thụ phong trước ngày lên đường chinh chiến: Quán trọ thành lâu đài, gã chủ quán thành lãnh chúa, cuốn sổ bán hàng thành “Kinh thánh”, hai ả gái điếm thành hai công nương.

Lần thứ nhất ra đi, lão một mình lên đường. Một trận đấu nảy lửa giữa lão và bọn lái buôn, vì họ không không nhận Đuyn-xi-nê-a duy Tô-bô-xô là đẹp nhất trần gian. Sau cuộc cãi vã, Đôn Ki-hô-tê bị nện một trận nhừ tử, may mà được người quen đưa về làng. Sau đó, lão lại ra đi với một nông dân béo lùn, cục mịch được lão phong cho chức giám mã Xan-chô Pan-xa. Hai thầy trò ngược xuôi dọc đất nước Tây Ban Nha. Thầy thì mang theo bao mộng tương hão huyền đến nực cười: nhầm tưởng những chiếc xay gió là lũ khổng lồ gớm giếc, chiếc chậu thau của bác thợ cạo tưởng là mũ sắt của Mam-bri-nô; một phu nhân ngồi trong xe ngựa, tưởng là công chúa bị lão phù thủy bắt cóc, đàn cừu tưởng đoàn quân diễu hành, v.v… Trò lẽo đẽo theo thầy với mộng tưởng thực tế hơn: sẽ được thầy, khi đã công thành danh toại sẽ ban cho chức tước thông đốc cai trị vài hòn đảo và tận hưởng sự sung sướng ở dó cho đến cuối cuộc đời.

Trong một trận đánh lớn, Đôn Ki-hô-lê đã đánh tan một đám lễ tang, đạp què chân một sinh viên. Từ chiến công ấy, giám mã Xan-lrô Pan-xa đã trịnh trọng tấn phong cho Đôn Ki-hô-tê cái biệt hiệu “Hiệp sĩ Mặt sầu não”. Đôn Ki-hô-tê bất ngờ bị 2 người quen bắt nhốt vào củi đưa về cho gia đình. Lợi dụng một lúc được tự do, lão lại lao vào đám rước cầu mưa để giải thoát bức ảnh Đức mẹ đồng trinh mà lão tưởng là một công chúa bị bọn phản nghịch bắt cóc. Lão bị đánh tơi bời và người thân phải khiêng lên xe bò đưa về nhà phục thuốc.

Phần II:

Sau một thời gian bình phục, Đôn Ki-hô-tê lại lên đường. Lão gặp “Hiệp sĩ Gương soi” và hai bên  đã có một cuộc giao đấu kịch liệt. Đối thủ chẳng may ngã ngựa, Đôn Ki-hô-tê chiến thắng. Hai thầy trò đắc thắng nghênh ngang trên đường và gặp một xe chở đôi sư tử. Đôn Ki-hô-tê ra lệnh cho người hộ tống mở ngay cũi! Lạ thay, sư lử nằm im trong cũi, ngó nhìn ra… Đôn Ki-hô-tê lại lập được chiến công trước sự sửng sốt của mọi người.

Với chiến công này. Đôn Ki-hô-tê đổi danh hiệu thành “Hiệp sĩ Sư tử”. Thầy trò Đôn Ki-hô-tê gặp hai vợ chồng một bá tước. Họ đón tiếp Đôn Ki-hô-tê với kiểu cách hiệp sĩ và phong cho giám mã Xan-cho Pan-xa chức quan Thống đốc đảo Ba-na-la-ri-a. Màn bi hài kịch diễn ra. Một trận tấn công giả được tổ chức. Thống đốc đảo bị một trận đòn nhừ tử. Còn Đôn Ki-hô-tê bị trêu chọc, giễu cợt đủ đường. Trận đánh giữa “Hiệp sĩ Vầng trăng bạc” vơới “Hiệp sĩ Sư tử” diễn ra, Đôn Ki-hô- tê đại bại, lão cam kết trở về nhà. Ôm đau, kiệt sức, bấy giờ lão ta mới nhận ra cái hại của những cuốn truyện hiệp sĩ. Lão viết di chúc và chết trong thầm lặng !

Giá trị tư tưởng của tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê:

Đặt trong sự phát triển chung của tiểu thuyết thế giới, Đôn Ki-hô-tê được coi là một kiệt tác. Giọng văn hóm hỉnh, các giả định đầy kịch tính với bao chiến công và thất bại thảm hại của chàng hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Man-tra, tác phẩm cho thấy tài kể chuyện, dựng cảnh và châm biếm sẵc sảo của ngòi bút nghệ thuật Xéc-van-tex.

Tác phẩm chế giễu tàn dư của lý tương hiệp sĩ phong kiến, báo hiệu sự xuất hiện của thời đại Phục hưng với những con người mới, tính cách và nghị lực mới tiến bộ và nhân văn hơn. Về một mặt nào đó, tác phẩm đề cao tình yêu thương nhân loại, yêu quý tự do, bình đẳng, ghét thói xa hoa, ăn bám, quý trọng danh dự, tôn thờ đạo nghĩa. “Đôn Ki-hô-tê” sáng ngơi vẻ đẹp của chủ nghĩa nhân văn thơi Phục Hưng.

Bình luận: