Tôi thấy mình đã khôn lớn

toi-thay-minh-da-khon-lon
  • Mở bài:

Trong cuộc sống mỗi người, bất cứ ai trưởng thành cũng đều trải qua những thời thơ ấu buồn vui, nghịch ngợm với rất nhiều kỉ niệm mến yêu. Ttôi rất hạnh phúc và may mắn khi có được một cuộc sống ấm êm, vui vẻ bên người thân.

  • Thân bài:

Mới ngày nào, tôi được ba mẹ chở trên chiếc xe máy đưa đến trường mỗi ngày, cùng nhau đi trên con đường quen thuộc. Được ba mẹ kể những câu chuyện hay khi đi trên đường, khi đến trường thì luôn có ba mẹ đứng sau vẫy tay chào và chúc tôi có một ngày học vui vẻ. Vậy mà giờ đây, tôi đã có thể tự mình đi học mỗi ngày, tự sức mình chạy trên con đường quen thuộc.

Tôi thích nhất vào những ngày mưa bụi, được đạp xe dưới những hạt mưa của bầu trời. Trước đây khi ba mẹ chở tôi đi học, tôi chưa bao giờ ngắm kĩ cảnh xung quanh nơi mình sống mà giờ đây tôi đã tự mình ngắm được quang cảnh xinh đẹp nơi mình trong như một bức tranh do một ai đó vẽ ra.

Trước đây, mỗi ngày đi học, tôi luôn được mẹ soạn cặp. Mẹ soạn từ đêm hôm trước và còn cẩn thận để vào ngăn ngoài một hộp sữa tươi. Buổi sáng, mẹ thức dậy sớm nấu đồ ăn sáng rồi gọi tôi dậy đi học. Giờ đây, tôi đã có thể tự mình thức dậy trước ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào phòng. Tôi cũng biết tự nấu những món ăn mình thích. Nói thế chứ mẹ cũng ngại cho tôi vào bếp. Tôi chỉ biết làm mỗi món trứng chiên hoặc mì xào trứng thôi.

Tôi cũng tự biết soạn cặp theo thời khóa biểu và sổ dặn dò mà không có phải nhờ ba mẹ như ngày xưa nữa. những quyển sách tôi để riêng. Vở ở riêng một ngăn. Hộp bút ở ngăn nhỏ và không quên để hộp sữa tươi vào ngăn ngoài cùng.

Trước đây, khi tôi chưa có ý thức về bản thân thì đã làm ba mẹ phải bận lòng và buồn vì tôi rất nhiều. Ba mẹ lúc nào cũng nuông chìu tôi, mua cho tôi những món tôi muốn. Giờ đây, khi tôi trưởng thành hơn và có ý thức nhiều hơn, tôi đã biết tôi sai ở đâu và muốn gì thì phải tự mình để dành và mua món ấy chứ không thể đợi ba mẹ mua nưa.

Tôi phải tập làm chủ cuộc sống, ước mơ và tương lai của tôi. Tôi biết mình cần làm gì, mong muốn gì, ước mơ gì và làm những gì trong tương lai vì ba mẹ không thể thay tôi thực hiện được những điều đó cả.

Khi một ai đó trưởng thành, họ luôn mong muốn những điều tốt đẹp cho gia đình họ, biết kiềm chế cảm xúc của mình, biết quan tâm giúp đỡ mọi người, thực hiện được những gì mình mong muốn mà không cần nhờ vả một ai. Đó mới chính là cuộc sống của tôi và những người khác khi họ đã trưởng thành vì chính mỗi tôi và mỗi người sẽ là chìa khóa mở cửa cho tương lai sau của tôi và mọi người.

Tôi tự thấy mình khôn lớn về thể chất lẫn tâm hồn. Tôi thấy mình khôn lớn bởi những hành động, suy nghĩ, lời nói và việc trước khi làm. Ai cũng từng có những lỗi lầm trước kia nhưng người chiến thắng là những người dám dối mặt với những lỗi lầm đó, sẵn sàng thừa nhận tất cả và sửa chữa lỗi lầm của mình.

Tôi đã lớn lên trong tình cảm yêu thương, trong sự nghiem khắc của ba mẹ và đã tự mình sống trong cuộc sống mà mình mong muốn. Điều đó có lẽ cũng đã chứng minh tôi thực sự khôn lớn hơn. Không phải là trưởng thành để có thể tự lập trong cuộc sống mà là sống có trách nhiệm hơn với bản thân và gia đình mình.

  • Kết bài:

Sẽ không bao giờ bạn thực sự không lớn nếu bạn không tự mình làm mọi việc. ba mẹ đã rất vất vả, đừng để ba mẹ phải lo lắng và làm thay bạn những việc mà bạn có thể tự làm được. Nếu bạn chưa nhận ra trách nhiệm đó nghĩa là bạ chưa không lớn đấy.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.