Ru em!

ru em đã mấy mùa trăng

Ru em!

À ơi …lặng lẽ nơi này
Ru tình, ru chẳng cạn ngày nhớ thương.
Em đi bỏ mặc con đường
Vườn xưa như một vết thương rát lòng.

Ru em từng ngón xuân nồng
Ru đời đã mất, mưa hồng phôi pha.
Tình sầu, tình nhớ, tình xa
Ngẫu nhiên em đã cho tôi bầu trời.

Nghĩ vẫn có em bên đời
Mà sao rơi lệ ru người mãi thôi.
Nghĩ rằng cũng sẽ chìm trôi
À ơi… lại thấy khói trời mênh mông.

Biết còn ai với ai không?
Rừng xanh xanh mãi mà lòng xác xơ.
Thương một người chỉ trong mơ
Người về bỗng nhớ, một chiều đổ mưa.À ơi… tình xót xa vừa
À ơi… cỏ xót xa đưa lời thề
Diễm xưa, một cõi đi về
À ơi …cát bụi, đường về… à ơi…

Ngậm ngùi (Huy Cận)

Nắng chia nửa bãi, chiều rồi…
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau,
Em ơi! Hãy ngủ… anh hầu quạt đây.
Lòng anh mở với quạt này,
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…
– Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

Đây Thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử)

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

Đơn Phương (Phạm Đức)

Tôi tìm em, em tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hòa chung
Gần nhau mà chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em – người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đến với người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi, thật buồn.
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì em đó tôi đây
Không yêu nhau được dẫu đầy thương yêu

Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi chỉ một chiều tương tư

Cứ phải là em (Xuân Diệu)

Cứ phải là em; chẳng phải ai
Là em, em nữa, chỉ em thôi
Sao người anh quý anh yêu thế
Mà chẳng cùng anh ở suốt đời?
Khác chi cây sống mà đem chặt
Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá
Khác chi hoa nở phải vùi chôn!
Em có bao giờ tưởng tượng xem
Một mình anh sẽ sống không em,
Bơ vơ như đã muôn lần chết,
Ðã chết nhưng còn phải sống thêm!
Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
Rằng không ai thể thay em được
Em vắng, yêu em vẫn suốt đời
Duy có lòng em, vẫn hẹn hò
Ấy là ân huệ của me cho
Cho anh một đoá hoa tinh tuý
Một đoá hoa lòng chẳng héo khô

Em ơi… (Puskin)

Em ơi đã đến lúc rồi
Tim anh mong sống một đời yên thân
Ngày ngày tiếp nối bay dần
Mỗi ngày đem mất một phần đời ta,
Hai ta đang sống đây mà…
Nhưng như đã chết, thân ra bụi rồi
Có đâu hạnh phúc em ơi,
Còn chăng yên tĩnh và đời tự do.
Từ lâu anh chỉ trông chờ
Như người kiệt sức, mong giờ thoát thân
Kiếm nơi yên ổn làm ăn
Với bao tình cảm trong ngần chở che.

Cứ thế mà em đi (R.Tagor)

Cứ thế mà đi, đừng dềnh dang chải chuốt.
Nếu vòng tóc vẫn còn lỏng, đường ngôi rẽ chưa xuôi, giải lụa thắt lưng không chặt, cũng dừng bận tâm, em ạ.
Cứ thế mà đi, đừng dềnh dang chải chuốt.
Nào, hãy bước lẹ lên cỏ non xanh mịn.
Nếu đất đỏ vì sương mai văng lên gót, vòng nhạc nơi chân còn lỏng lẻo, ngọc báu rơi khỏi chuỗi đeo tay, cũng đừng bận lòng, em ạ.
Nào, hãy bước lẹ lên cỏ non xanh mịn.

Em thấy chăng mây đang phủ kín bầu trời?
Từ bờ sông xa hạc từng đàn bay tới, gió từng cơn đổ xuống đồng hoang.
Trong làng trâu bò ưu tư nhanh bước về chuồng.
Em thấy chăng mây đang phủ kín bầu trời?

Hoài công em châm đèn trang điểm – đèn chập chờn và gió thổi tắt ngay.
Ai sẽ biết mi mắt em đã không bị muội đèn chạm tới?
Vì mắt em còn đen hơn mây trời mọng nước.
Hoài công em chong đèn trang điểm – đèn vẫn tắt ngay.

Cứ thế mà đi, đừng dềnh dang chải chuốt.
Nếu vòng hoa em kết chưa xong, nào ai để ý; nếu lắc tay em gái chưa chặt, chẳng nên cầu kỳ.

Bầu trời hôm nay vần vũ – muộn rồi đấy em ơi!
Cứ thế mà đi, đừng dềnh dang chải chuốt.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.