Những duyên cớ khiến cho một người phụ nữ đức hạnh như Vũ Nương phải chết một cách oan uổng

nhung-duyen-co-dan-den-cai-chet-oan-uong-cua-vu-nuong
  • Mở bài:

Nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương dù là người phụ nữ đức hạnh vẹn toàn nhưng cuối cùng phải tìm đến cái chết oan uổng. Cái chết của Vũ Nương xuất phát từ gia đình, xã hội và từ chính bản thân của nàng.

  • Thân bài:

Nguyên nhân trực tiếp:

Trước hết, đọc truyện ta thấy, những mâu thuẫn nảy sinh trong gia đình, dẫn đến cái chết của Vũ Nương xuất phát từ lời nói ngây thơ của bé Đản. Khi chồng đi lính, cảnh nhà cô quạnh, đêm đêm, ngồi buồn dưới ngọn đèn khuya, Vũ Nương thường “trỏ bóng mình mà bảo là cha Đản” nhằm làm cho Đản yên tâm mà không khóc nữa. Vậy nên Đản mới ngộ nhận đó là cha mình. Khi người cha thật trở về thì Đản không chịu nhận và còn vô tình đưa ra những thông tin khiến mẹ bị oan.

Nhìn vào chiều sâu, nguyên nhân dẫn đến cái chết củ Vũ Nương chính là do Trương Sinh, chồng nàng gây ra. Trương Sinh vốn có đa nghi, hay ghen, lại là người thất học và hồ đồ. Ngay từ đầu, Trương Sinh đã được giới thiệu là người “đa nghi, đối với vợ phòng ngừa quá sức”, lại thêm “không có học”. Đó chính là mầm mống của bi kịch sau này khi có biến cố xảy ra.

Sự việc Trương Sinh phải đi lính xa nhà, nơi biên ải xa xôi, lòng đa nghi kia càng thêm sâu sắc. Khi trở về, hay tin mẹ đã mất, lòng vô cùng đau buồn. Mang tâm trạng buồn khổ, chàng bế đứa con lên ba đi thăm mộ mẹ, đứa trẻ lại quấy khóc không chịu nhận cha và có những lời nói đáng ngờ: “Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ không như cha tôi trước kia, chỉ nín thin thít!”.

Trương Sinh gạn hỏi đứa bé lại đưa thêm những thông tin gay cấn, đáng nghi: “Có một người đàn ông đêm nào cũng đến” (ám chỉ hành động lén lút che mắt thiên hạ), “mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi” (ám chỉ hai người rất quấn quýt nhau), “chẳng bao giờ bế Đản cả” (ám chỉ người này không muốn sự có mặt của đứa bé). Những lời nói thật thà của con đã làm thổi bùng lên ngọn lửa ghen tuông trong lòng Trương Sinh khiến cho lòng ghen của Trương Sinh dâng cao quá độ, dẫn đến hành động vô tâm, mù quáng.

Do cách cư xử hồ đồ, thái độ phũ phàng, thô bạo của Trương Sinh. Là kẻ không có học, lại bị ngen tuông làm cho mờ mắt, Trương Sinh không đủ bình tĩnh, sáng suốt để phân tích những điều phi lý trong lời nói con trẻ. Con người độc đoán ấy đã vội vàng kết luận, “đinh ninh là vợ hư”. Chàng bỏ ngoài tai tất cả những lời biện bạch, thanh minh, thậm chí là van xin của vợ. Khi Vũ Nương hỏi ai nói thì lại giấu không kể lời con

Ngay cả những lời bên vực của họ hàng, hàng xóm cũng không thể cởi bỏ oan khuất cho Vũ Nương. Trương Sinh đã bỏ qua tất cả những cơ hội để cứu vãn tấm thảm kịch, chỉ biết la lên cho hả giận. Trương Sinh lúc ấy không còn nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng, cũng chẳng quan tâm đến công lao to lớn của Vũ Nương, đối với gia đình, nhất là gia đình nhà chồng. Từ đây có thể thấy Trương Sinh là con đẻ của chế độ nam quyền bất công, thiếu lòng tin và tình thương, ngay cả với những người thân yêu nhất.

Do cuộn hôn nhân không bình đẳng. Vũ Nương chỉ là “con nhà kẻ khó” còn Trương Sinh là “con nhà hào phú”. Thái độ tàn tê, rẻ rung của Trương Sinh đối với Vũ Nương đã phần nào thể hiện quyền thế của người giàu đối với người nghèo trong một xã hội mà đồng tiền bắt đầu làm đen bạc thói đời.

Do lễ giáo hà khắc, phụ nữ không có quyền được nói, không có quyền được bảo vệ mình. Trong lễ giáo ấy, chữ “trinh” là chữ quan trọng hàng đầu. Người phụ nữ khi đã bị mang tiếng thất tiết với chồng thì sẽ bị cả xã hội hắt hủi, chỉ còn một con đường chết để tự giải thoát.

Do chiến tranh phong kiến gây nên cảnh sinh ly và cũng góp phần dẫn đến cảnh tử biệt. Nếu không có chiến tranh, Trương Sinh không phải đi lính thì Vũ Nương đã không phải chịu nỗi oan tày trời dẫn đến cái chết thương tâm như vậy.

  • Kết bài:

Bi kịch của Vũ Nương là một lời tố cáo xã hội phong kiến xem trọng quyền uy của kẻ giàu có và của người đàn ông trong gia đình, đồng thời bày tỏ niềm thương cảm của tác giả đối với số phận oan nghiệt của người phụ nữ. Người phụ nữ đức hạnh ở đây không những không được bênh vực, chở che mà lại còn bị đối xử một cách bất công, vô lý; chỉ vì lời nói ngây thơ của đứa trẻ và vì sự hồ đồ, vũ phu của anh chồng hay ghen tuông mà dẫn đến nỗi phải kết liễu cuộc đời mình.

theo https://duongleteach.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.