Kể về một người bạn thân thiết của em

ke-ve-mot-nguoi-ban-than-thiet-cua-em
  • Mở bài:

Trong cuộc đời của mỗi con người, nhất là tuổi học trò thì một người bạn thân là cần thiết lại càng không thể thiếu. Người mà tôi muốn nói đến đó chính là Thư, cô bạn học chung với tôi hồi lúc tiểu học.

  • Thân bài:

Tôi và Thư quen nhau khi hai đứa được xếp vào cùng một lớp và cùng ngồi chung bàn. Lúc đó, mọi thứ với tôi rất xa lạ. Lớp mới toàn những bạn mới chuyển đến. Tôi không quen biết ai và cảm thấy lo sợ. ngày đầu tiên ở trong lớp tôi hơi ngượng ngừng. Những nahs mắt nhìn nhau bỡ ngỡ của các bạn học mới làm tôi ái ngại. Bỗng tôi giật mình khi có một bàn tay vịn vào lưng tôi. Tôi quay lại và nhận ra một co bạn gái. Đó là Thư.

Thư mỉm cười hỏi tôi đôi điều. Cậu ấy thật dạn dĩ, không như tôi luôn nhát sợ. Thư ngồi xuống bên cạnh tôi, chia cho tôi một phần chiếc bánh. Tôi rụt rf cầm lấy và cảm ơn thư. Cậu ấy lại cười bảo toi ăn đi.

Kỉ niệm ấy chóng qua, thoáng một cái đã hơn 3 năm rồi.  Thư là một cô bạn rất vui tính và hài hước. Mỗi lần nói chuyện với Thư, tôi cảm thấy rất vui và giải tỏa hết căng thẳng sau những giờ học mệt mỏi. Thư rất hoạt bát và cởi mở với tất cả mọi người. Bạn ấy rất hào phóng và tốt bụng luôn giúp đỡ các bạn trong lớp khi các bạn không hiểu bài và kèm các bạn ấy học giỏi hơn. Mỗi khi tôi không hiểu bài. Thư luôn là người bên cạnh giảng lại bài cho tôi rất cặn kẻ. Bạn ấy là động lực giúp tôi cố gắng học và đạt điểm cao.

Tuy chúng tôi là bạn thân của nhau nhưng cũng có nhiều lúc chúng tôi bất đồng và giận hờn nhau. Nhưng sau những lần đó, chúng tôi cảm thấy mình hiểu nhau hơn. Thư và tôi lúc nào cũng như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau,quần áo, giày dép, đồ dùng học tập cũng giống nhau.

Vào những ngày cuối tuần, chúng tôi thường hay rủ nhau chơi cầu lông ở sân nhà tôi. Thư chơi rất hay môn thể thao này. Chúng tôi thường hay hoà nhau vì thư hay nhường nhau. Nhiều lúc cũng có đứa thắng đứa thua nhưng tôi và Thư đã hứa với nhau trước khi chơi là ai thắng sẽ bao nước nên cho dù ai thua cũng cảm thấy vui chứ không buồn.

Một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong lòng tôi đó là một buổi tiệc sinh nhật thật bất ngờ do Thư chuẩn bị cho tôi. Bạn ấy đã cất công chuẩn bị bữa tiệc ấy cho tôi trong vòng hai tuần. Khi thấy chiếc bánh kem và các món ăn trên bàn do Thư làm, tôi rất vui mừng và không kiềm được nước mắt của mình. Thế là hai đứa cùng ôm nhau khóc. Bởi lẽ những gì Thư làm cho tôi trong ngày sinh nhật đã nói lên tình bạn thân thiết mà Thư dành cho tôi. Sau khi lấy lại được bình tĩnh chúng tôi đã cùng nhau thổi nến và ăn tiệc. Sau đó chúng tôi cùng nhau hát thật vui vẻ cho đến hết buổi tiệc.

Từ ngày Thư cùng gia đình sang mỹ định cư, chúng tôi ít liên lạc với nhau. Thỉnh thoảng, Thư có nhắn tin và gửi tăng tôi một vài món quà. Tôi luôn quý trọng và giữ kĩ những món quà ấy. Tôi ước gì sau nà lớn lên, tôi có dịp sang ấy thăm thư. Dẫu biết rằng đó vẫn còn là một điều xa vời. Thời gian sẽ ủng hộ tôi.

  • Kết bài:

Sau này khi lớn lên, trong đầu tôi vẫn luôn ghi nhớ tình bạn thân thiết đối với Thư. Cho dù hai đứa không học chung với nhau nữa nhưng tôi vẫn trân trọng và luôn nhớ quãng thời gian hai đứa bên nhau và những hình ảnh của Thư vẫn sẽ còn mãi trong lòng tôi.

duongleteach.com

Bình luận