Kể về một con vật nuôi có tình có nghĩa

ke-ve-mot-con-vat-nuoi-co-tinh-co-nghia
  • Mở bài

Như mọi ngày, chiều nay tôi lại ra thăm mộ Lan. Cũng như mọi lần, tôi gặp con chó ấy, với đôi mắt rất buồn.

  • Thân bài

Nhà Lan nghèo lắm. Ban ngày, Lan làm việc phụ giúp mẹ. Tối đến, Lan đi học ở lớp học tình thương.

Một buổi chiều mưa bão, khi cùng mẹ từ ngoài đồng trở về nhà, lan nhìn thấy một chú chó nhỏ đúng co ro run rẩy trong một hóc cây cạnh đường. khi chiếc xe lướt qua, con chó thấy người kêu lên ư ử, ánh mắt nhìn cầu cứu. Ngồi sau lưng mẹ, Lan cứ bần thần nghĩ ngợi. Về đến nhà, Lan vội mặc áo mưa rồi chạy trở lại. Con chó vẫn còn ở đó, nó nằm phục xuống đất, đầu gối lên một khúc củi khô. Có lẽ vì quá đói và kiệt sức. Lan đã mang nó về nuôi với tất cả tình yêu thương và lòng biết ơn cùa mình.

Lông nó màu vàng ươm nên Lan đặt tên nó là Vàng. Và từ đó cứ mỗi tối, chú chó lại theo Lan đl học, rồi lại đưa Lan về như một vệ sĩ.

Càng ngày tình bạn giữa Lan và Vàng càng thắm thiết hơn. Lan coi chú ta như người bạn. Có cái  gì ngon Lan cũng cho chứ ăn cùng. Những lúc rảnh rỗi, Lan lại chơi đùa và bắt rận cho chú.

Lan mắc bệnh rất nặng. Con vàng cũng bỏ ăn, bỏ uống. Suốt ngày, nó chỉ ngồi bên giường nhìn Lan một cách buồn bã.

Lan phải nhập viện, Vàng không được đi theo, nó nằm đầu hè nhìn hút theo xe cứu thương mà rên khe khẽ, nước mắt chảy.

Bệnh Lan ngày càng nặng, chắc không qua khỏi, Lam đòi về nhà, bác sĩ cũng đành ưng thuận.

Thấy Lan được bế yào giường, Vàng không nhảy cẫng đón Lan mà lặng lẽ đi theo. Nhìn cô chủ nhỏ nằm như bất động, nó đau đớn vật vã, lại kêu lên ưu ử. Đôi mắt nó sưng lên và đo đỏ. Đôi lúc tỉnh táo, Lan dùng bàn tay gầy gò vuốt đầu Vàng, người nó run lên trong tiếng rên rỉ.

Cứ mỗi đêm, Lan quằn quại đau đớn là Vàng lại đi quanh giường Lan, cổ vươn về phía cô chủ chủ rồi khe khẽ kêu như khóc.

Ngày Lan mất, Vàng đứng trước mộ Lan, ngửa cổ lên trời mà tru lên thảm thiết. Mọi ngrười lại òa Ịên khóc theo.

Rồi Vàng kém ăn, lúc nào cũng lặng lẽ và cứ mỗi buổi chiều tối nó lại ngồi trước mộ Lan kêu “ư…ử” buồn bã.

  • Kết bài

Tôi thắp hương cho Lan. Trong hương khói như thấy Lan hiện về bảo tôi chăm sóc con Vàng. Tôi vuốt ve Vàng nhẹ nhàng khuyên nhủ. Nó vẫn buồn lắm nhưng từ từ lặng lẽ cúi đầu đi theo tôi.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.