Kể lại chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh

ke-lai-chuyen-son-tinh-thuy-tinh

Vua Hùng Vương thứ 18 có một người con gái tên là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính nết hiền diệu. Nàng sắc đẹp phi thường khiến ai ai cũng yêu mến. Khi công chú Mị Nương đến tuổi trăng tròn, vua cha muốn kén một chàng rẻ thật xứng đáng, liền thông báo đến toàn thiên hạ, ai có tài năng thì đến thi thố ứng chức phò mã.

Tin tức nhanh chóng lan khắp thiên hạ, khiến các tài danh nô nức đến kinh đô ứng thí. Hội thi mở ra mấy tháng mà chưa có một người nào thực sự khiến vua cha hài lòng. Tài danh trong thiên hạ không thiếu nhưng chưa ai được vua cha lựa chọn. Người đến thi thưa dần khiến nhà vua vô cùng lo lắng.

Bỗng một ngày nọ, có hai chàng trai đến xin nhà vua được biểu diễn tài nghệ. Một người tên là Sơn Tinh ở vùng núi cao, tính tình điềm đạm. Chàng có tài dời non chuyển núi, sai khiến được muôn vật. Sức mạnh của chàng có thể sánh ngang với các vị thần. Một người tên là Thủy Tinh ngự trị miền nước thẳm, tính cách kiêu căng.Chàng có tài hô mưa gọi gió làm thành giông bão, sức mạnh cũng hết sức phi thường.

Cuộc biểu diễn tài năng của Sơn Tinh và Thủy Tinh khiến đất trời rung chuyển, cuồng nộ. Trước tài năng của hai người, nhà vua hết sức khâm phục và hài lòng nhưng lại không biết nên chọn ai. Chàng nào tài năng cũng hơn người, thật vô cùng xứng đáng được chọn làm rể. Chọn người này thì phật lòng người kia, quả thực là gian nan. Suy nghĩ một hồi lâu, nhà vua liền đưa ra một thách thức: vào sáng ngày mai, ai mang lễ vật đến sớm, người ấy sẽ lấy được công chúa. Lễ vật gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm tệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Nhà vua có ý lựa chọn Sơn Tinh nên đã yêu cầu lễ vật đều là những thứ dễ tìm ở miền núi cao. Nhận yêu cầu, Sơn Tinh về núi, suốt đêm biện gấp thổ vật đúng như lời nhà vua căn dặn. Ngài nhờ dân chúng gom góp gạo nếp nhanh chóng làm gấp cơm nếp và bánh chưng. Voi đến dâng ngà, gà đến dâng cựa, ngựa đến dâng hồng mao, cầu mong cho thần chủ sớm lấy được người vợ ưng ý. Ngoài ra, Sơn Tinh còn mang thao vàng, bạc, ngọc báu, tê giác, ngà voi, với lại chim quý, thú lạ, mỗi thứ một trăm làm lễ tặng nhà vua. Xong đâu mọi việc, chàng liền ngự trên mình hổ, tốc hành đến Phong Châu.

Về phần Thủy Tinh, khi về tới biển, tìm mãi chẳng thấy lễ vật đáp ứng. Trong tình thế khó, Thủy Tinh liền gom lấy trân châu, đồi mồi, san hô, hổ phách, với lại cá kình, cá nghê, các thứ cá ngon mỗi thứ một trăm, tạm thời thay thế rồi tức tốc trở lại thành Phong Châu.

Khi trời chưa sáng, gà chưa kịp gáy, Sơn Tinh đã đến thành. Chàng ngay lập tức dâng lễ vật rồi xin đón công chúa Mị Châu chúa về núi. Thủy tinh đến sau, không lấy được vợ, chàng oán giận liền hô mưa gọi gió làm thành giông bão, dâng nước sông lên dìm ngập Phong Châu, rồi hại lệnh cho thủy quái hò reo đuổi thao Sơn Tinh cướp lịa Mị Châu.

Khi gần đến sơn lâm, nhìn thấy Phong Châu mịt mù may đen, sấm chớp liên hồi, Sơn Tinh biết Thủy Tinh đang gây đại nạn cho dân chúng. Chàng liền để cho thần hổ hộ tống Mị Châu về sơn phủ, còn mình cùng muôn thú quay lại chống chọi với Thủy Tinh, giải cứu thành Phong Châu.

Trước phép thần của Thủy Tinh, đất trời mịt mờ mưa bão, nước sông cuồn gầm thét cuộn dâng lên. Thành Phong Chau ngập chìm trong biển nước. Bọn thủy quái nhe nanh giơ vuốt gào thét dưới dòng sâu. Sơn Tinh cưỡi trên mình thần hổ, chàng bình tĩnh hóa phép làm núi dâng lên làm thành lũy. Thủy tinh cưỡi trên mình rồng, giận dữ gây sấm gây chớp, dâng nước ào ào định dìm chết Sơn Tinh. Nước lên đến đâu, thành lũy dâng cao đến đó. Bọn thủy quái ngoi lên bờ đều bị muôn thú đánh đuổi chạy tán loạn. Trận chiến kinh thiên động địa, khắp mặt đất cuồng phong dữ dội, dân chúng vô cùng kinh hãi.

Thủy Tinh dù vận hết phép thần nhưng vẫn không thể nào thắng nổi Sơn Tinh. Cuối cùng, sức cùng lực kiệt, chàng liền rút binh về biển cả. Thế nhưng, chàng vẫn không thể quên được thù xưa. Bởi thế, cứ hàng năm, vào khoảng tháng bảy, tháng tám là Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh.

Bình luận: