Miêu tả loài hoa mai đẹp nhất

Miêu tả loài hoa mai

  • Mở bài:

Tôi yêu thích hoa mai hơn bất kì một loài hoa nào khác. Không phải vì hoa mai to lớn hay rực rỡ mà bởi vì không có loài hoa nào bung nở đồng loạt như loài hoa mai trong dịp tết đến xuân về. Chiều hôm qua, nó còn trơ cành khẳng khiu, những búp nụ âm thầm tưởng chừng như sự sống đang ngừng lại. Thế mà sáng nay, giữa khu vườn, nó vươn mình  trở thành một tòa tháp vàng rực rỡ. (Loài hoa yêu thích)

  • Thân bài: 

Không biết loài hoa mai xuất hiện trên trái đất từ bao giờ. Từ thuở xa xưa, con người mê mẩn cái đẹp của hoa nên đã mang về trồng trước sân nhà mình. Và từ khi nào con người biết thưởng thức vẻ đẹp tuyệt mĩ của nó? Chỉ biết rằng, khi đóa hoa mai đầu tiên rực nở, những búp nụ khác cũng đồng loạt vươn cánh dệt nên chiếc đèn lồng vàng khổng lồ khiến cho cả đất trời ngất ngây, hồn người mê mẩn, ong bướm rộn ràng khởi đầu khúc ca xuân tuyệt diệu.

Hoa mai thường rộ nở một lần rồi cũng đồng loạt rụng xuống. Cũng chỉ qua một đêm, khi ngày tết đi qua, sắc  xuân phai nhạt. Lúc ấy, hoa mai rực rỡ lạ thường như cố vươn hết mọi tinh diệu, mọi sắc màu cho cuộc đời rồi héo rũ. Những cánh hoa vàng rụng đầy gốc cây, co héo lại giã biệt bầu trời. Bởi thế, người xưa thường ví hoa mai như cái đẹp vội đến vội đi, cái đẹp mong manh khó giữ.

Dáng mai cứng cỏi, khô cằn nhưng ẩn chứa sức sống mạnh mẽ. Bởi thế, mai được ví như khí cốt của người quân tử. Bên ngoài lặng lẽ, trầm tư với nắng mưa. Nhưng bên trong, một sức sống mãnh liệt lúc nào cũng chực tung phá ra ngoài.

Tết nào về thăm ông, tôi cũng ra sân vườn ngắm nhìn cây mai cổ thụ ấy. Những dải lụa vàng mắc võng, đu đưa trên những cành khẳng khiu, lung linh dưới nắng. Thỉnh thoảng lại rung lên bần bật khi con gió tạt ngang qua. Hoa vàng phủ từ thân đến ngọn cây. Chúng chen chúc nhau như thể muốn gần nhau để trò chuyện cho thỏa những tháng ngày ươm nụ. Dưới mặt đất, đã thấy nhiều cánh hoa lác đác rụng xuống, nằm khắc khoải như chiếc thảm vàng. Cánh hoa héo hắt cuộn tròn theo gió.

Ông tôi quý cây mai già ấy lắm. Ông kể ngày trước ông không biết trồng mai đâu. Cuộc sống nghèo khó, đâu còn tâm trí để mà trồng mai. Một hôm, lúc đi ngang kênh Cà Cuống, thấy một cây mai con héo hắt, ai vứt bỏ, ông liền mang về trồng. Tưởng cây mai không sống nổi. Ai ngờ qua một năm, nó đã lớn cao, bung tàn lá sum xuê. Kể từ đó, ông cố công chăm bón cây mai càng thêm tươi tốt. Hai năm sau, không phụ lòng ông, cây mai đơm hoa vàng rực một gốc sân. Ai tới chơi cũng trầm trồ khen ngợi. Mười lăm năm trôi qua, cây mai con ngày ấy đã thành một gốc mai già kiêu hãnh giữa đất trời.

Một năm sau ngày ông tôi mất, cây mai cũng chết. Có lẽ vì thiếu đi một người bạn thân thiết nên cây mai không muốn sống nữa chăng? Hay vì nó đã quá già cỗi như ông tôi, không thể gắng gượng thêm nữa nên đã rời bỏ thế gian? Tôi cũng không biết nữa. Kể từ đó, mỗi khi tết đến xuân về, khu vườn thiếu hẳn bóng mai vàng và cánh bướm rập rờn. Qua lại lối ấy ai cũng ngùi ngùi. 

  • Kết bài:

Tôi thích cái màu vàng dịu nhẹ của những cánh hoa mai đầu tiên khép nép trên cành trong buổi sớm mai và cái dáng mai già kiêu hãnh của nó khi buổi chiều buông xuống. Khi những cánh hoa mai khép mình rụng xuống nằm im trên mặt đất gây cho ta biết bao nhiêu cảm xúc về sự mềm yếu và mỏng manh của cái đẹp trên cuộc đời này. Cây mai của ong tôi mãi mãi còn đọng trong trí nhớ. Chắc chắn rồi. Vì nó là biểu tượng của tấm lòng bao dung của ông. Nó là cái đẹp nảy sinh từ tâm hồn yêu hoa mến cảnh của ông. Dù tất cả sẽ tàn phai theo thời gian. Nhưng giá trị của nó là trường cửu, mãi còn trong lòng người.

Bình luận

bình luận

1 Trackback / Pingback

  1. Văn mẫu: một loài cây mà em yêu thích – Dương Lê – Dương Lê

Leave a Reply

Your email address will not be published.