Hãy tưởng tượng mình là người lính trong bài thơ Đồng chí hồi nhớ lại những kỉ niệm chiến trường năm xưa

hay-tuong-tuong-minh-la-nguoi-linh-trong-bai-tho-dong-chi-hoi-nho-lai-nhung-ki-niem-chien-truong-nam-xua

Bài làm 1:

Năm ấy là năm 1946, tôi gia nhập Trung đoàn Thủ đô. Cứ thế tôi hoạt động trong quân đội suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ. Tôi tham gia chiến đấu và gặp được biết bao nhiêu là bạn tốt. Chúng tôi đều là những người đồng chí chiến đấu vì đất nước. Vì thế chúng tôi nói chuyện vô cùng vui vẻ và trở nên thân thiết hơn. Tình đồng chí giữa chúng tôi dần dần lớn lên, cũng được xem là cùng nhau vào sinh ra tử đấy chứ. Nghĩ lại cảm thấy chúng tôi thật oai hùng.

Một hôm chúng tôi cùng nhau ngồi quanh một nhóm lửa nhỏ được dựng trước lều. Vừa lo nghĩ cho đất nước sau này lại nhớ về ba mẹ già, vợ con của mình ở nhà liệu có bình yên. Nhưng khi ấy tôi lại thắc mắc một chuyện liệu rằng quê hương của những người đồng chí   là như thế nào. Tôi hỏi: ” Quê hương của mấy ông là ở đâu thế?”. Có người bảo: ”Quê hương tôi nước mặn, đồng chua đấy”. Người đó còn nói tiếp: “Những ngày thôn quê tôi không trồng trọt được cũng vì cái đồng chua này. Nhà nhà đều khổ sở nghĩ tới mà thương xót”.  Ai nấy đều lần lượt kể về quê hương của họ rồi lại có người hỏi về quê hương của tôi. Tôi cười nhẹ rồi trả lời: “Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”.

Trước khi tham gia kháng chiến, gia đình tôi vô cùng nghèo khó. Ngày ngày phải chăm chỉ làm việc mới đủ cho “cái ăn cái mặc” của gia đình. Tôi là trụ cột trong nhà nên tôi lại càng phải làm việc nhiều hơn. Phải cho gia đình được cuộc sống no ấm nhưng những điều này thật khó. Ba mẹ già bệnh mà kh có tìm mua thuốc, tôi thật có lỗi với gia đình. Bọn đồng chia chúng tôi chỉ mới nói đến là sóng mũi đã cay. Ngồi được một chút rồi chúng tôi cùng vào lều nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ngày mai. Nhưng khi ấy tôi lại nghĩ sẽ chẳng có ai ngủ được, làm sao có thể ngủ trong tình cảnh này cơ chứ?

Ngày ấy, chúng tôi cùng nhau chiến đấu. Có ngày thì rét run người, ngày thì nắng chói chang. Thời tiết cứ thất thường như thế lại thêm việc chúng tôi ở trên rừng nên đa số đều bị bệnh. Tôi biết rõ từng cơn ớn lạnh, sốt đến run người không một chút sức lực, vừng trán cứ thế mà ướt đẫm mồ hôi. Chúng tôi cũng không làm gì được chỉ có thể nhanh chóng hết bệnh những cũng có người không chịu được mà phải hi sinh. Khi ấy có quân đội vô cùng hoảng loạn, đồng chí thì số lượng giảm dần lầm tình hình đất nước lại càng nguy cấp. Thật đúng là vô cùng nguy hiểm.

Chúng tôi cùng nhau chiến đấu, cùng ngủ chung lều. Súng bên súng và đầu cứ sát bên đầu. Dần dần theo thời gian chúng tôi thành đôi tri kỷ. Trong suốt thời gian đi chiến đấu, vui cũng có, buồn cũng có nhưng điều tôi cảm thấy vui nhất là được quen những ông bạn già này. Phải nói là thật đáng giá. Cùng băng qua bao nhiêu ngọn núi, cùng vượt qua bao nhiêu con suối. Mạng sống của chúng tôi giống như “ngàn cân treo sợi tóc”. Nguy hiểm cứ tình rập xung quanh chúng tôi mà cũng phải chấp nhận. Nhưng chúng tôi vẫn chiến đấu, vẫn vì tổ quốc mà chúng tôi yêu quý.

Những ngày đó, áo người kia thì rách vai, quần tôi thì lại có vài mảnh vá. Đi nhiều tới mức mà giày cũng đều bị hư mất rồi lại không có một đôi giày nào khác. Cứ như thế đi trên đôi chân trần này. Miệng thì lại cười buốt giá, không chút sức sống. Ai nấy đều vô cùng mệt mỏi và kiệt sức. Nhưng lại còn đất nước ở phía trước chúng tôi vẫn phải tiến lên. Cứ thế “thương nhau tay nắm lấy bàn tay”. Cùng đi lên phía trước, cùng sát cánh bên nhau giết giặc. Cùng giải cứu đất nước yêu quý này.

Chúng tôi cùng ở trên cái rừng hoang sương muối này. Nếu nói rằng tôi chưa từng muốn từ bỏ kháng chiến thì đều là giả dối cả thôi. Ở cái nơi cực khổ thế này ai mà không muốn bỏ cơ chứ, nhưng nói đi cũng phải nói lại. Ở nơi đây cũng có một vài điều làm ta muốn lưu luyến mà ở lại. Đó đều là tình đồng chí lẫn nhau, tình yêu nước trong trái tim tôi đã làm tôi muốn chiến đấu. Trong đó cũng là niềm tin chiến thắng vào đất nước.

Tôi luôn tin rằng đất nước ta sẽ trở nên hưng thịnh hơn. Chúng tôi đứng bên cạnh nhau chờ giặc tới. Trời thì tối, muỗi thì cứ liên tục đốt nhưng lại chẳng là gì. Tình cảnh với cùng nguy hiểm đó chứ. Chúng tôi đều đối mặt với hoàn cảnh “đầu súng trăng treo”. Nhưng vẫn phải chiến đấu, tất cả chỉ vì cái đất nước làm người ta thương nhớ này, làm người ta không nỡ phá hoại, rời xa. Làm người ta cứ muốn bảo vệ này.

Chúng tôi giờ đã già cả rồi, những chuyện này đều là những kỷ niệm đẹp thời thanh niên của chúng tôi. Cùng ngồi uống rượu thế này thật tốt, bởi vì chúng toiu vẫn còn ở bên nhau. Thời chiến đấu đó làm sao quên được. Tôi vẫn luôn nhớ về khoảng thời gian đó. Cứ mang theo nó suy ngẫm từng ngày rồi trở thành một ký ức hoàn hảo. Không thể nào mờ phai và xoá nhoà.

Bài làm 2:

Mấy ngày được hôm rảnh rỗi, tôi dọn dẹp lại căn phòng vốn đã nhỏ hẹp của tôi. Lôi ra cất vào rồi cũng chỉ có dăm ba thứ. Vài bộ đồ, vài cuốn sách, với cả mấy thứ từ hồi tôi còn là một người lính, vài thứ linh tinh lặt vặt ấy mà. Nhưng rồi lần nào cũng vậy, mấy thứ linh tinh đó lại làm tôi bồi hồi cả buổi. Tất thảy những kí ức lại ùa về chiếm trọn tâm trí tôi. Tôi nhớ lại những ngày ở chiến khu, những khi kháng chiến, những người anh em mà tôi gọi là “Đồng Chí”.

Tôi vẫn cứ nhớ hoài những cái ngày đầu tiên anh em gặp nhau. Xa lạ. Những con người tự phương trời nào chẳng biết lại đi theo tiếng gọi của tổ quốc về đây tụ họp. Dăm ba câu hỏi thăm xã giao nho nhỏ. Rồi thì mới biết quê anh nơi “nước mặn đồng chua”. Rồi anh cũng biết “làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”. Chúng tôi đều từ nơi quê xa nghèo khó đến, cũng hiểu được cái cực cái khổ tự lúc ở quê. Những cuộc sống khác nhau nhưng tất cả lại được gắn kết bởi tình yêu quê hương, đất nước. Những con người không quen biết nhưng cùng chung chí hướng bỗng thân quen đến lạ thường. Những đêm mà “súng bên súng đầu lại sát bên đầu”, cả những “đêm rét chung chăn” đã làm chúng tôi trở thành những người tri kỉ, những người Đồng Chí.

Những đêm tâm sự với nhau, tôi chẳng thể quên được ánh mắt của anh khi nói về gia đình, nó ám ảnh tôi trong những ngày bình yên đã trở lại. Anh đã bỏ lại tất cả, ruộng vườn, nhà cửa, làng quê, gia đình. Một lao động chính trong gia đình giờ đây anh đành để lại cái cuốc dựng xó nhà mà ra đi. Gian nhà trơ trọi, mỏng manh cũng không thể níu chân anh lại. Giếng nước gốc đa vẫn ở đó chờ ngày anh quay về. Anh bỏ lại tất cả mà ra đi.

Cả những anh em khác cũng vậy. Chúng tôi bỏ lại tất cả. Có biết không trong những đêm giá rét giữa rừng hoang chúng tôi đã đau khổ như thế nào? Nỗi nhớ không buông tha chúng tôi một giây phút nào. Những trăn trở, những hình ảnh của người hậu phương cứ bám riết tâm trí chúng tôi. Nhở may chúng tôi chẳng trở về thì sao? Con sẽ không có cha, người vợ trẻ chưa kịp biết được hạnh phúc là gì đã phải vấn khăn tang khóc chồng, hay người đầu bạc phải khóc trẻ đầu xanh,… Chiến tranh sao mà tàn nhẫn quá! Nhưng rồi tất cả đều phải giấu kín vào trong vì một sự nghiệp lớn của cả dân tộc.

Ở cạnh nhau ngần ấy năm tháng, tôi với anh cũng biết “từng cơn ơn lạnh”. Những cơn sốt rét rừng bất chợt và tàn nhẫn. Chứng kiến những người anh em sốt đến run người, vầng trán ướt đẫm, chúng tôi không khỏi đau xót. Anh em thương nhau là vậy nhưng cơn sốt rét ấy vẫn từng ngày cướp đi mạng sống của hàng chục chiến sĩ. Nhưng cũng có lúc, chúng tôi thắng tử thần. Có lẽ nhờ cái kiên cường bên trong mỗi người chiến sĩ, cái tình cái nghĩa của mấy anh em đồng chí với nhau. Trong những cơn sốt, anh em cũng là những người chăm sóc nhau tận tình nhất. Vì đồng chí là vậy.

Cái lúc trong rừng thì ai cũng biết rồi đấy. Thiếu thốn, khó khăn vô cùng. Áo thì rách vai, quần cũng có vài mảnh vá. Đôi lúc chân còn chẳng có giày. Khó khăn trăm bề. Thế đấy mà những người lính vẫn lạc quan. Chúng tôi vẫn ca hát, vẫn nói cười, vẫn có những câu chuyện bông đùa trong những giây phút ngắn ngủi mà chiến tranh tạm ngừng. chúng tôi vẫn lạc quan, vẫn tin tưởng, vẫn động viên nhau qua những tháng ngày ấy. Chúng tôi truyền cho nhau lòng tin, truyền cho nhau hơi ấm, truyền cho nhau ngọn lửa cách mạng vẫn đang cháy phừng phực. tôi mệt mỏi thì anh an ủi. Anh yếu lòng thì tôi ở bên. Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, những người đồng chí vẫn có nhau.

Đêm nay rừng vắng vẻ, sương muối vẫn ở đó như một điều không thể thay thế. Tôi và anh cạnh nhau lúc này, ta cùng chờ giặc tới. Ta chờ chúng tới để chiến đấu vì ngọn lửa yêu nước trong tôi và cả trong anh đang cháy rất lớn. Ta không cho phép chúng lại tàn sát dân ta để ngồi trên mảnh đất này mà ăn uống say sưa nữa. Anh thấy không “đầu súng trăn treo”? Bình yên đất nước chẳng ở đâu xa, ngay trên đầu súng của anh và của tôi đấy thôi. Khát vọng hòa bình của nhân dân ta nuôi dưỡng đã bao lâu rồi. Anh nhớ không cũng chính vì điều đó mà tôi với anh mới ở đây, mới trở thành Đồng Chí. Hãy cùng tôi chúng ta chiến đấu.

Những tháng ngày ấy rồi cũng qua nhưng chúng vẫn đủ sức làm sống mũi tôi cay, mắt tôi nhòe như giây phút này. Những người đồng chí của tôi giờ ở đâu tôi cũng không thể biết nhưng tôi biết họ vẫn sống trong tâm trí một kẻ chiến binh già như tôi.

Bình luận