Hạnh phúc cũng như chiếc đồng hồ, loại ít phức tạp nhất cũng là loại ít hỏng nhất

hanh-phu-cung-nhu-chiec-dong-ho-loai-it-phuc-tap-nhat-cung-la-loai-it-hong-nhat

“Giá trị cuộc sống luôn ở ngay trước mắt. Nhưng ta không thấy vì ta chưa trân trọn nó. Chỉ cần mở rộng tâm hồn, bạn sẽ thấy biết ơn nó và tìm được niềm vui cuộc sống”.

Hạnh phúc cũng như chiếc đồng hồ, loại ít phức tạp nhất cũng là loại ít hỏng nhất

Sống trên đời, con người ta không ngừng hướng về phía trước, giúp ta bước tới những điều tốt đẹp hơn trong tương lai. Nhưng đồng thời làm ta mất dần mất đi sự biết ơn với những thứ ta đang có.

Một vị vua nhân từ nọ khi đang đi du ngoạn thì gặp một anh tiều phu đang đốn củi. Cứ mỗi nhát búa bủa vào cây, ông lại nói cảm ơn. Thấy lạ vị vua bèn hỏi. Chàng tiều phu giải thích vì chàng đang cảm ơn thứ mình đang có. Khi nghe nhà vua bảo rằng cuộc sống của chàng chỉ có cực khổ, việc gì phải cảm ơn. Chàng nói chàng được sinh ra có ba mẹ, có thầy dạy nghề cho và có người hàng xóm tốt bụng. Đối với chàng trai, đó là hạnh phúc. Đức vua nghe thế như vừa có được bài học quý giá về lòng biết ơn liền cảm ơn chàng tiều phu.

“Biết đủ thì đủ, chờ đủ bao giờ mới đủ
Biết nhàn thì nhàn, chờ nhàn bao giờ mới nhàn”.Đ

ừng vì lí do gì mà đòi hỏi cao xa, ngoài tầm với. Cũng chớ nên trông đợi nhiều nhưng không có nghĩa là ngừng cố gắng và mơ ước.

Đối với ta cuộc sống chỉ hạnh phúc khi không phiền muộn, lo âu.Vậy thì vì sao ta lại chẳng thể có được cuộc sống đấy? Bởi chúng ta luôn nhìn thấy nó thật nặng nề, đau khổ và với vài người thì dường không có niềm vui. Ta luôn cho rằng cuộc sống này lấy đi quá nhiều nhưng trả lại quá ít. Thế ta hãy thử nhìn vào mặt khác và thấy ta đang sở hữu nhiều đến mức nào.

Khi vừa ra đời, ta đã có bố mẹ, gia đình thương yêu, săn sóc. Điều đó khác xa so với những đứa trẻ mồ côi, những em bé đáng thương bị bỏ rơi từ khi vừa lọt lòng. Rồi ta lại lớn lên,dược đến trường, có bạn bè,học hỏi bao điều mới lạ. Trái lại có các em nhỏ hàng ngày phải làm lụng vất vả để phụ giúp gia đình mà chưa lần nào được nếm trải cảm giác cắp sách đến trường.

Nếu ta thấy cuộc sống thật buồn chán, tuyệt vọng thì hãy nghĩ đến những từng giây phút đấu tranh với căn bệnh nan y hi vọng giành lại được cuộc sống. Để ta thấy mình thật may mắn vì luôn có sức khỏe để làm lại từ đầu. Hay đơn giản hơn, nếu ta thấy bữa ăn hôm nay không đủ ngon để ta ăn hết phần, thử nghĩ đến hàng triệu người đang đối mặt với nạn đói để thấy bữa ăn của ta quý đến nhường nào.

Chỉ từ những điều trên đã cho thấy được chúng ta có nhiều như thế nào. Đấy đã là quá may mắn và hạnh phúc. Giá trị cuộc sống luôn ở ngay trước mắt. Nhưng ta không thấy vì ta chưa trân trọn nó. Chỉ cần mở rộng tâm hồn, bạn sẽ thấy biết ơn nó và tìm được niềm vui cuộc sống. Bởi thế mới có câu: “hạnh phúc cũng như chiếc đồng hồ, loại ít phức tạp nhất cũng là loại ít hỏng nhất”.

Mỗi người đều có hạnh phúc riêng nếu biết giang tay đón nhận. Thế thì vì sao ta không như chàng tiều phu trong truyện. Hãy biết ơn những thứ sẵn có và luôn nói cảm ơn.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.