Kể lại cuộc hành quân thần tốc ra Bắc của vua Quang Trung với vai người lính Tây Sơn

dong-vai-nguoi-linh-tay-son-ke-lai-cuoc-tien-quan-ra-bac-cua-quang-trung
  • Mở bài:

Với lịch sử hào hùng của dân tộc ta, chắc hẳn mọi người vẫn nhớ người anh hùng lịch sử Quang Trung – Nguyễn Huệ và nghĩa quân Tây Sơn trong cuộc đại phá Quân Thanh. Một cuộc chiến đấu đã đi sâu vào lịch sử nước ta và tôi là một người lính trong số những người quân ấy.

  • Thân bài:

Tôi vẫn còn nhớ ngày 25 tháng chạp năm Mậu Thân, Bắc Bình Vương lên ngôi hoàng đế tại núi Bân, lấy niên hiệu là Quang Trung Và mở cuộc tấn công ra Bắc. lúc ấy vẻ mặt của ông như toát lên một ý chí, một vẻ đẹp oai phong, lẫm liệt và vẻ đẹp ấy đã gợi lên ý chí chiến đấu của những người lính chúng tôi.

Ngày 29 đến Nghệ An, vua Quang Trung bàn việc quân với Nguyễn Thiếp và nghe nói chưa đến mười ngày sẽ đánh tan được quân Thanh. Lúc ấy vua mừng lắm liền sai vị đại tướng Hám Hổ Hầu kén lính, cứ ba suất lính thì lấy một người, mấy chốc đã hơn được một vạn quân. Rồi mở cuộc duyệt binh, sau đó vua chia những người thân quân chúng tôi thành bốn doanh: tiền, hậu, tả, hữu và tôi được xếp vào doanh hậu. còn những người lính mới thì được ông sắp xếp làm trung quân.

Trong lời dụ các tướng sĩ, ông đã dùng một giọng nói sang sảng, đầy hào khí để cho nghĩa quân chúng tôi có niềm tin là sẽ đánh bại được giặc. Với ý chí hiên ngang, bất khuất, quyết chiến quyết thắng, với ánh mắt câm thù lũ quân Thanh, vua Quang Trung đã thể hiện rõ quyết tâm chống giặc ngoại xâm, bảo vệ nền độc lập của đất nước. Ra đến núi Tam Điệp, ông đã phân rõ tội công của hai vị tướng là Sở và Lân qua lời nói rất hào khí

Ngày 30 tháng chạp, vua Quang Trung mở tiệc để khao quân và bảo với các vị tướng và binh lính chúng tôi rằng: “ Ta với các ngươi hãy tạm sửa lễ cúng Tết trước đã. Đến tối 30 Tết lập tức lên đường, hẹn ngày mồng 7 năm mới thì vào thành Thăng Long mở tiệc ăn mừng. Các ngươi nhớ lấy, đừng cho là ta nói khoác”. Lúc ấy tôi vẫn không tin được làm sao chỉ một ít ngày như vậy mà có thể đánh thắng được quân Thanh nhưng khi thấy vẻ mặt quyết chiến quyết thắng của vua Quang Trung thì ý chí chiến đấu của tôi và mọi người bỗng dưng dâng trào lên.

Hoàng đế Quang Trung chia quân ra làm 5 đạo. Đạo chủ lực do vua trưc tiếp chỉ huy, hướng vào Thủy Long. Còn đạo thứ hai và ba đánh vào tây nam Thăng Long và yểm trợ cho đạo chủ lực, tôi được vua và các tướng sĩ phân vào đạo thứ hai và ba. Đạo còn lại tiến lên Lạng Giang – Bắc Giang, để chặn đường rút lui của quân địch. Khi tiến đến thành Thăng Long, ông sai dùng cáng làm võng, hai người khiêng một người nằm ngủ và cứ thế luân phiên nhau đi suốt ngày đêm. Qua hành động ấy của vua Quang Trung, nghĩa quân chúng tôi cảm nhận được ông là một vị hoàng đế biết quan tâm, chăm sóc cho chúng tôi.

Đến đêm 30 Tết âm lịch, chúng tôi đã vượt qua được sông Gián, tiêu diệt gọn toàn bộ quân địch ở đồn Tiền Tiêu. Lũ quân Thanh đi dò thám khi thấy bóng dáng vua Quang Trung và nghĩa quân chúng tôi thì lũ quân Thanh lập tức chạy về báo tin cho giặc ở Ngọc Hồi, Hà Hồi nhưng vua đã thúc chúng tôi đuổi theo đến huyện Phú Xuyên thì bắt sống toàn bộ, vì vậy nên không ai báo tin được nên những đạo quân Thanh không biết gì.

Nửa đêm mùng ba tháng giêng năm Kỷ Dậu, vua Quang Trung dẫn dắt chúng tôi đến làng Hà Hồi, huyện Thượng Phúc và lặng lẽ vây kín làng ấy. Vua bảo chúng tôi bắc loa gọi vào trong, giọng nói của chúng tôi dạ rang nghe giống như có hàng vạn người vậy. Lúc ấy quân giặc bị bất ngờ và hoảng sợ, hạ vũ khí xin dầu hàng và tất cả lương thực và khí giới đều bị chúng tôi chiếm được. Đối  với tôi và mọi người mà nói đây là một trận ít đổ máu và chiến thắng dễ dàng. Có lẽ đây cũng là trận đánh mang ý nghĩa nền tảnh cho trận đánh tiếp theo.

Đến trận đánh Ngọc Hồi, tôi cảm thấy vua Quang Trung đặc biệt thận trọng. tối mùng bốn, chúng tôi vẫn thấy ngài thao thức cả đêm để suy nghĩ kế hoạch tiến đánh đồn Ngọc Hồi. Theo tôi được biết, đồn lũy được xây dựng kiên cố, xung quanh đều cắm chông sắt, chôn địa lôi. Vua Quang Trung thấy thế liền truyền lấy sáu chục tấm ván, cứ lấy liền ba tấm làm thành một bức, bên ngoài lấy rơm dấp nước phủ kín, tất cả là hai mươi bức, mười người khỏe mạnh thì khiêng một bức. Còn những người còn lại như chúng tôi thì cầm binh khí theo sau, dàn thành trận chữ “Nhất” Quang Trung cưỡi voi đi đốc thúc, mờ sang mùng năm, tiến đánh đồn Ngọc Hồi, quân Thanh nổ sung bắn ra nhưng chẳng trúng ai. Nhân có gio Bắc quân thanh dùng sung phun khói lửa mà không ngờ gió lại đổi hướng.

Được lệnh, chúng tôi xông lên đánh bọn quân Thanh. Chúng chống cự không nổi liền bỏ chạy. Hình ảnh vị hoàng đế Quang Trung cưỡi voi ra chiến trận, cùng chúng tôi chém giết giặc đã đi sâu vào long mỗi người binh lính chúng tôi. Còn về phần Tôn Sĩ Nghị khi nghe tin thì vội vã bỏ trốn về nước, quân sĩ hoảng hốt xô đẩy nhau gây nên gãy cầu, quân lính rơi xuống làm tắc nghẽn sông. Về phần vua Lê, mãi mê yến tiệc, khi nghe tin thì vội vã chạy trốn. Trưa mùng 5 vua Quang Trung và đoàn quân chúng tôi tiến thẳng vào Thăng Long trước sự reo hò của tất cả nhân dân.

  • Kết bài:

Cuộc hành quân thần tốc ra Bắc tiêu diệt 29 vạn quân Thanh của đoàn quân Tây Sơn do nhà vua Quang Trung chỉ huy là một cuộc hành quân thần kì chưa từng có trong lịch sử. Cho đến bây giờ chính tôi còn ngỡ ngàng là làm sao chúng tôi có thể hành quân nhanh chóng đến như vậy. Một điều chắc chắn chắn rằng, sức mạnh ấy không có cái gì khác đó chính là lòng yêu nước, sự căm thù quân giặc xăm lăng và ý chí tiêu diệt kẻ thù đã khiến bước chân chúng tôi thanh thoát, vượt đường xa ngàn dặm không biết mệt mỏi làm nên chiến công hiển hách này.

duongleteach.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.