Đi qua miền bi kịch

Tôi lại trở về trong tâm tưởng của riêng tôi với bao hoài nghi và ảo vọng. Ayun chiều đông lạnh buốt. Gió qua đồi thông vi vút. Đèo Chư Sê tư lự oằn mình lượn qua núi xanh.

Tôi đứng trên đồi cao nhìn khắp đất trời, Ayun trải dài đến ngút tận, thầm hỏi tạo hóa sao đã khéo công sắp bày, phô diễn cảnh tượng kì vĩ mà đau thương đến vậy. Kia rừng cây gió ào ạt thổi. Kia dòng sông nước cuồn cuộn xuôi.

Tôi hỏi trời xanh gió từ đâu thổi đến mà buông lơi não nề? Tôi hỏi dòng sâu nước từ đâu chảy về mà mơ màng, thâm u? Vũ trụ cứ cuồng xoay trong cơn bĩ cực như đời người ràng buộc với cỏ cây, đâu biết được là vô tình hay hữu ý.

Em có còn về trong những giấc tôi mơ? Em đến chạm vào hồn tôi đau nhức nhối. Đêm ấy là đêm đất trời thổ lộ, con ma trơi vác đuốc đi tìm. Khắp không gian chừng chỉ nghe tiếng trùng than dế khóc, trong lòng đất âm âm những tiếng rền rã tựa hồ như có cái gì đang đục khoét bên trong. Bầu trời đen kịt, không một ánh sáng nào làm vui đôi mắt.

Đêm ấy là đêm vũ trụ điên cuồng. Trăm nghìn ngôi sao nhấp nháy trên đỉnh Chư A Thai,  cơ hồ như trăm nghìn con mắt của lũ yêu tinh chực vồ xuống núi. Dáng núi sừng sững cắt hình trên nền trời đen đủi như gã khổng lồ sừng sộ dẫm đạp lên mặt đất, muôn loài kinh hãi. Cả trần gian ngừng thở và không ngừng cầu khấn thần linh yểm trợ.

Có lẽ tôi đang mơ chăng? Cũng có thể tôi đang hoang tưởng quá độ, sự xung đột thần kinh không ngừng làm nảy sinh ảo ảnh. Tôi bước đi trong điên dại, âm thầm như một bóng ma về phía trời xa miên viễn.

Lại một đêm nay vô vọng. Trăng mơ màng trên đỉnh núi Đen. Trăng huyền hoặc soi trong bóng tối. Trăng lạnh lùng như vừa mới đến đây là vùng tuyết ướt. Trăng dắt ta lang thang qua miền bi kịch. Không linh hồn. Không xác thể .Không em.

Có lẽ nào?

Hỡi trời xanh gió liên hồi thổi!
Hỡi dòng sông nước cứ chảy về!
Vì đâu lời nguyện cầu dang dở?
Vì đâu gió buông lời thở than?
Vì đâu trái tim tôi như lửa đốt?
Em sống mãi trong lòng tôi như một cơn sốt
Như một vết thương tê lạnh buốt người
Như một trò chơi hai kẻ hững hờ.

Em!…
Nếu cuộc đời chỉ là một giấc mơ
Em nhớ đến tôi như nhớ một ảo hình
Xin nhận lại chính mình trong tình yêu đổ nát!

Em!…
Có lẽ nào?
Em đánh rơi tình tôi trong cơn sầu mị
Em bỏ quên lời thề nguyền dưới đáy rong rêu
Em bước qua đời tôi như một buổi chiều
Vô vàn ngờ vực.

Đêm nay vầng trăng cô tịch
Tôi lang thang qua miền bi kịch
Không linh hồn
Không xác thể
Không Em.

1 Trackback / Pingback

  1. THÓI ĐỜI BẠC TRẮNG ĐÔI TAY – Dương Lê – Dương Lê

Leave a Reply

Your email address will not be published.