Cô gái chưa chồng – Thơ Hoàng Thảo

co-gai-va-hoa-sen

                                   Cô gái chưa chồng

                                                                               Hoàng Thảo

Gió lạnh chiều nay trên bến sông
Có cô em gái vẫn chưa chồng
Lau thưa quạnh quẽ hai bờ vắng
Nước đọng eo sèo một lạch trong
Thao thức năm canh, thuyền chẳng cắm
Ước ao một khắc, bóng trăng lồng
Thuyền đâu đẩy mạnh… đừng xuôi mái
Vườn hồng mở cửa… đợi người thông…

(16/10/2017)

 

Mẹ

Hoàng Thảo

Khổ đau mẹ chịu nhiều rồi
Để con khôn lớn nên người nghĩa nhân
Đường đời rong ruổi đôi chân
Con đi chưa hết bao lần mẹ ru
Lá vàng rụng cội mùa thu
Mẹ đâu còn mái tóc nu ngày nào
Nhớ ơn chín chữ cù lao
Mà chưa đền đáp ơn cao mẹ thầy
Ngày qua ngày lại qua ngày
Dáng gầy với mái tóc mây bạc màu
Quần còn ống thấp ống cao
Thân cò lặn lội ruộng ao bùn lầy
Đời còn bao nỗi đắng cay
Được đâu dư dả, vui vầy sớm hôm
Mẹ ơi, giữ đạo làm con
Chúng con cố gắng vẹn tròn giấc mơ
Mẹ yêu, xin mẹ hãy chờ
Dẫu cho vật đổi sao mờ chẳng sao
Giấc mơ của mẹ năm nao
Xứ người vẫn chửa khi nào con quên…

(20/10/2017)
Ps: Gửi các em phương xa, cố lên vì niềm vui của mẹ
Thương mẹ, thương các em. Các em rất tuyệt vời. Biết chịu khó học tập và vất vả mưu sinh, tất cả vì gia đình ta…
Mừng mẹ ngày 20/10.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.