Chiếc áo khoát của mẹ

chiec-ao-khoat-cua-me

“Hãy trân trọng những thời gian bên mẹ,gia đình khi còn có thể. Đừng để mẹ buồn để khi mẹ không còn thì lại đâu khổ. Trân trọng những kỉ vật mẹ để lại cho ta và xem nó như là một tài sản vô giá”.

Chiếc áo khoát của mẹ

Mỗi người con đều có một người mẹ. Thế nhưng, một số người đã không may mắn như chúng ta và thứ người đó còn để nhớ về một chỉ là một di vật nhỏ của mẹ để lại. Sau đây là câu chuyện cảm động về một người lính Philippin mất mẹ khi đi lính.

Vào năm 1898,khi đó ở Manila, Philippin, đã diễn ra một trận hải chiến ác liệt. Trên một chiếc chiến hạm có một cậu lính trẻ .Khi đang chiến đâu cậu đã vô tình làm bay mất chiếc áo khoác xuống biển. Trên chiếc trường việc mất áo khoác là không đáng lưu tâm.

Thế nhưng cậu lính này rất lo lắng về một việc gì đó. Rồi anh ta xin phép thuyền trưởng được nhảy xuống vớt chiếc áo lên, dĩ nhiên vị thuyền trưởng hoàn toàn không đồng ý. Ông ta lớn tiếng và yêu cầu cậu lính lập tức trở về vị trí của mình. Cuối cùng do không thuyết phục được vị thuyền trưởng nên anh ta đã quyết định liều mình nhảy cuống vớt áo lên. Là một người lính thủy anh ta rất nhanh chóng bơi lại chỗ chiếc áo và túm lấy nó. Vị thuyền trưởng vẫn cho anh lên lại thuyền nhưng phạt dọn phòng máy vì tội chống đối.

Cuộc chiến kết thúc. Mọi người được về với gia đình. Nhưng riêng anh lính lại bị bắt lại vì tội danh chống lệnh cấp trên, tự ý làm việc riêng và đào ngũ. Trong buổi xét xử anh lính bồn chồn và muốn nói nhưng không biết nên nói như thế nào. Luật sư anh ta hỏi và anh ta nói rằng: “Mẹ tôi qua đời khi tôi chuẩn bị đi lính. Trong chiếc áo khoác này có lưu giữ một chiếc mề đay nhỏ của mẹ tôi để lại nên dù có thế nào tôi cũng không để mất nó”.

Vị luật sư cho rằng đó là lí do chính đáng. Sau một chốc thảo luận tòa án quyết định rằng anh lính trắng án.
Câu chuyện đã rút cho ta bài học thật sâu săc. Hãy trân trọng những thời gian bên mẹ,gia đình khi còn có thể. Đừng để mẹ buồn để khi mẹ không còn thì lại đâu khổ. Trân trọng những kỉ vật mẹ để lại cho ta và xem nó như là một tài sản vô giá.

Thế nhưng mặt thật của cuộc sống cho thấy khác hoàn toàn với sách vở. Có những người hoàn toàn không quan tâm đến cha mẹ mình. Họ cho rằng cha mẹ mình đã già, dơ bẩn nên không thể nào sống chung với mình. Họ luôn tìm cách đẩy cha mẹ mình đi một nơi nào đó cách xa nơi họ sống như cho cha mẹ mình về quê hay vào viện dưỡng lão.

Khi vào viện dưỡng lão sẽ không khác gì là cầm tù cha mẹ của mình. Thậm chí nhiều người còn mong ba mẹ mình mất sớm để được chia tài sản. Hay thậm chí còn những người phải dùng đến từ ngữ “súc vật” khi họ đánh đập và sỉ nhục người đã kìm cơn đau đớn sinh ra mình và nuôi dạy mình trưởng thành.

Mỗi người chỉ có một người mẹ để yêu thương và gìn giữ. Hãy trân trọng những quãng thời gian quý giá bên mẹ vì một khi đã mất mẹ thì mãi mãi sẽ không có người mẹ thứ hai trên đời.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.