Còn chút gì cho em – Puskin

Nổi bậc trong thi đàn nhân loại, tên tuổi A.X.Puskin sáng ngời với những vần thơ tình rực rỡ. Khác với bậc thầy Rabindranath Tagore, Puskin đi tìm vẻ đẹp trong cơn mộng mị bất

Xin em đừng khóc

Xưa nay viết thơ tình không thi sĩ nào mà không bi lụy. Dù triết lý như Rabindranath Tagore hay dịu dàng, đắm say như A.Puskin thì đôi khi cũng có giây phút yếu lòng.

Trong cõi lưu đày

Trong cõi lưu đày Có những chiều vàng ta bỗng dưng Nhìn về quê mẹ mắt rưng rưng Mẹ ơi, gian khổ vây đời mẹ! Mà bước con đi vẫn chưa dừng. Có những chiều

sanh-diet-vo-thuong

Sanh diệt vô thường

Phàm là đời người, đã biết là vô thường thì nên sống sao cho có ý nghĩa. Bốn tướng sinh, lão, bệnh, tử tuy có phân biệt song đều cùng một lúc tiến diễn. Nếu tính từ sinh đến diệt là một khoảng thời gian hữu hạn thì khởi sinh là khởi diệt

Tôi yêu em

Đôi khi những kẻ yêu nhau, bùng cháy, rồi xa nhau. Người ta tìm muôn cách đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho sự không tương hợp và biết bao lí lẽ giả trá khác. Tất cả là ở chỗ họ đã nhớm lên ngọn lửa lay lắt trong tâm hồn và đã cháy vội vã.

Viết cho em

Trong tình yêu không thể nói cho hay là nhận mà nên nói là sự hoán đổi. Trái tim bị tàn phá nhiều hơn là được xây dựng trong tình yêu. Trong cuộc đời người ai cũng ít nhất một lần trải qua cảm giác yêu đương. Cái đích của tình yêu là sự hòa hợp của hai tâm hồn chứ không phải là tài sản.

Ta lại tìm nhau

Anh tìm em trong cơn say chất ngất
Em tìm anh hiu hắt nỗi mong chờ
Rồi mỗi người đuổi theo bao ý nghĩ
Tự hiểu mình trong thế giới bơ vơ…

Hình ảnh dòng sông trong thi ca

Sông không bao giờ thay đổi, trăm năm hay nghìn năm dòng nước vẫn xanh và không ngừng tuôn chảy. Nó đã từng chảy qua bao cuộc đời, nó tiếp tục chảy xuyên qua cuộc đời này và  sẽ còn chảy nữa ở tương lai. Nó lưu giữ kí ức, lắng đọng thành trầm tích. Và mỗi khi con người trở về cần tìm lấy nó đều mở lòng gửi lại tất cả.

Hạ ơi!

Hạ ơi, ta đã vừa nghe!
Một bông hoa rớt cuối hè buồn thiu
Hạ ơi, nắng đã về chiều!
Ai vô tâm gửi bao điều ngẩn ngơ
Phượng hồng đỏ ứa cơn mơ

Hoa dã quỳ – vũ điệu cuồng say giữa thiên nhiên

Cả rừng hoa như đang cố vươn lên xem hoa nào đón ánh mặt trời đầu tiên. Đâu đó, có hoa còn lấp ló, khép nép trong bờ như e ngại trước cái nhìn của du khách. Ánh nắng trải vàng khắp mọi nẻo đường, nhìn đâu cũng thấy một màu vàng non tơ, mượt mà, lúc này không còn biết là nắng chiếu vàng hoa hay hoa nhuộm vàng cho nắng nữa.